Lido de Paris, một nhà hát đầy màu sắc nằm gọn gàng trên đại lộ Champs
-Elysées, với những bóng đèn vàng cam sáng rực vào buổi đêm. Chín giờ tối, thời điểm ưa thích nhất cho các cặp đôi người Pháp và nước ngoài tận hưởng màn âm nhạc với những vũ công mặc trên mình những bộ váy gắn lông vũ và kim sa lấp lánh, trong khi thưởng thức các món ăn Pháp tuyệt hảo.
Alex Simon và Phan Hải Ðình nắm tay nhau bước vào bên trong, gặp gỡ nàng Thiên Thần Brazil nóng bỏng ở chiếc bàn gần sân khấu.
"Rất vui được gặp lại em!", Alessandra Ambrosio thân thiết hôn lên hai má của Phan Hải Ðình, nụ cười rất tươi trên gương mặt tuyệt hảo, "Chị cứ nghĩ Alex không thích mấy vụ này cơ..."
"Nhầm to rồi, Sandra, Sân Khấu là tên đệm của em đấy", Alex khoát tay khẳng định, "Thực ra... em định rủ cô ấy đến Opéra Bastille ngày mai, sau buổi diễn..."
"Thật hả?", Thiên Thần nhướn mày, "Chị tưởng em không thích nhạc cổ điển?"
"Em chỉ không hợp thôi..."
Phan Hải Ðình tủm tỉm cười, trong lòng thầm ghi nhớ Hãy về tra google cái tên Opéra Bastille đi nhé! Alex luôn muốn bất ngờ, anh chắc chắn sẽ không chịu bật mí cho cô trước sáng mai đâu.
Bữa tối của họ thật tuyệt hảo tại Lido de Paris. Cô chỉ hơi phát hoảng khi chào tạm biệt Alessandra sau bữa tối, đồng hồ đã điểm mười hai giờ.
"Có điều này anh muốn nói với em, lúc nãy không tiện lắm...", Alex nắm tay cô rảo bước dọc đường Champs
-Elysées, hướng về khách sạn Four Seasons trên đường Georges V, "Anh đã nghĩ về nó rất nhiều rồi, chỉ sợ em không... đồng ý."
"Gì chứ?", cô bật cười trước câu thổ lộ của anh, "Anh đang nói đến điều gì?"
"Vì chúng ta chỉ còn rong chơi nốt ngày mai...", Alex chuyển sang khoác vai cô, ôm cô vào lòng, "Nên anh muốn đưa em về gặp bố mẹ anh..."
"Thật hả?", cô nghiêng người ra xa nhìn vào mắt anh, bật cười vì bất ngờ, "Ngày mai?"
"Thật ra chính họ đã gợi ý điều đó... Một bữa ăn trưa", Alex ngúng nguẩy giải thích, "Họ đã đọc báo và biết về em. Lúc nãy mẹ anh có gọi, khi chúng ta đang ăn ấy, hỏi rằng liệu trưa mai bọn mình có rảnh về ăn cơm cùng bố mẹ không... Anh nói anh muốn hỏi ý em trước..."
"Tuyệt vời quá, Alex...", cô vòng một tay qua eo của anh, tựa đầu vào vai anh trong khi vẫn bước đi theo nhịp bước của Alex, "Em sẽ rất vinh dự được gặp bố mẹ anh."
"Để cho em biết, bố anh khó tính hơn mẹ anh rất nhiều đấy."
Câu nói đùa của Alex khiến cô cười một tràng, đại lộ Champs
-Elysées như sáng bừng lên trước nụ cười của cô.
"Được rồi, em có biết vào buổi đêm, tháp Eiffel sẽ được thắp đèn sáng rực rỡ không?", Alex sung sướng ôm cô chặt hơn, hôn lên má cô một cái, "Em sẽ bị nó quyến rũ..."
"Em bị quyến rũ lâu rồi, tối nào em chẳng ngắm nó...", cô cười khúc khích, ngước mắt lên. Đỉnh tháp Eiffel đã hiện ra trước mắt, tuy nhiên nếu muốn đi bộ đến đó, họ sẽ còn phải đi bộ lâu nữa.
"Em có muốn tận mắt nhìn thấy ở cự li gần hơn ban công phòng mình không?", Alex thủ thỉ gợi ý, cô vẫn thấy lòng mình rung động trước giọng nói quyến rũ ấy.
"Chúng ta có rất nhiều thời gian đêm nay mà, phải không?"
Anh gật đầu, hôn cô, rồi ôm chặt cô hướng về Trái tim của Paris.
Quả là Paris, ở nơi đây mọi thứ luôn ngọt ngào đến kì diệu.
"Anh thấy em thế nào? Có nhiều quá không?", cô lon ton chạy ra từ trong phòng thay đồ, trên người là chiếc váy xòe H&M màu hồng nhạt vô cùng dịu dàng. Alex đang gác chân ngồi đọc sách trên ghế, khi thấy cô như vậy lập tức mắt sáng lên một tông.
"C'est un amour!", anh thốt lên bằng tiếng Pháp, "Em rất đáng yêu!"
Anh đặt quyển sách lên bàn, đi về phía cô tán thưởng: "Anh chắc chắn bố mẹ anh sẽ cực kì ấn tượng với em, công chúa ạ."
"Đừng làm em kiêu căng sớm như vậy!", cô tủm tỉm cười, rúc vào ngực anh, "Em đang rất hồi hộp đây."
"Tin anh đi, cục cưng. Nếu có bất kì cái áo màu hồng nào, anh sẽ mặc nó để hợp với em", anh hôn lên trán cô tán dương, " Em tuyệt lắm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!