Chương 3: (Vô Đề)

Phan Hải Đình ăn một cốc sữa chua, vào lúc năm giờ sáng. Đằng nào cô cũng phải dậy sớm đi quay, mà cô thật sự không thể ngủ lại nữa.

Mỗi khi nhắm mắt lại, những hình ảnh cũ lại ùa về hành hạ cô. Phải khổ sở lắm cô mới vượt qua được nó, không ngờ chỉ vì lần diễn này mà cô lại bị đày đọa. Nếu có một điều ước, cô chỉ ước mình có thể không ngủ mà vẫn sống khỏe mạnh.

Khi cô ăn hết cốc sữa chua, cô nghe thấy âm thanh báo tin nhắn quen thuộc từ điện thoại của mình. Chắc là Vương Khả rồi. Cô thở dài, anh cũng thức xuyên đêm vậy hả? Làm quản lý của cô chắc anh mệt lắm.

Ấy vậy mà khi cầm điện thoại lên, người nhắn tin không phải Vương Khả. Là một số lạ hoắc.

"Chào Hải Đình, là tôi, Alex. Tôi rất vất vả để xin được số của cô đấy (thật ra không phải tôi đâu, ý tôi là Thái Thành). Dù sao thì cô cũng biết việc của chúng ta rồi đấy. Giám đốc sản xuất muốn thấy cặp nam nữ chính thân thiết, vì thế tôi lịch sự thông báo rằng lát nữa, lúc sáu rưỡi, tôi sẽ đến đón cô. Chúng ta sẽ đi ăn thứ gì đó ở chỗ nào đó đông đông (miễn sao nhiều người nhìn thấy, có cải trang thì cũng khoe khoe cái gì đó ra để người ta còn nhận ra đấy). Và sau đó tôi đưa cô đến phim trường.

Anh bạn quản lý của cô (và cả của tôi) sẽ bị dẹp tất sang một bên, nên mong cô đừng chờ đợi người khác làm gì. Chờ tôi thôi nhé. Tin nhắn này chiếm mất mười một trang, hi vọng cô thấy tôi rất nhiệt tình hợp tác. Chúc cô buổi sáng tốt lành."

Phan Hải Đình bật cười sau khi đọc xong, ngay lập tức lưu tên Alex vào điện thoại. Anh ta thật điên rồ, cô nghĩ, Và rảnh rỗi. Alex có lẽ nào cũng thức xuyên đêm, hay bị mất ngủ như mình? Anh có dậy quá sớm chỉ để đi đón bạn diễn vào lúc sáu rưỡi sáng?

"Tôi sẽ chờ", cô đáp lại ngắn gọn.

Cô cũng chẳng biết phải nói gì, anh ta nói nhiều quá mức cần thiết rồi. Nhưng dường như Alex tiếp thêm cho cô một luồng năng lượng vô hình nào đó, bởi cô đột nhiên không còn thấy người mệt mỏi. Cô vươn vai, đi về phía nhà tắm, quyết định tắm nước thật mát để tỉnh táo, và có thể chạy bộ quanh khu chung cư này đợi Alex.

Alex uống một ngụm trà xanh, lại cắm cúi vào chiếc đàn guitar.

Anh nóng lòng muốn thu âm bài hát này lắm rồi. Fans của anh đang đợi, vô tình khiến anh vô cùng hồi hộp. Liệu họ có đón nhận bài hát này một cách nồng nhiệt không? Liệu bài hát này có thể vượt qua kỉ lục của những bài trước? Anh không biết. Nhưng niềm phấn khích khiến anh không ngủ nổi. Anh chỉ muốn hát, và cống hiến.

Điện thoại của anh đang mở trước mặt, với tin nhắn của anh và tin reply của Phan Hải Đình. Anh liếc qua vài lần màn hình điện thoại nhưng lại lờ đi, ngân nga hát. Tuyệt quá, giai điệu này thật tuyệt. Beat chính sẽ là guitar, mình sẽ phải thêm một ít piano vào. Anh lúi húi ghi lại vào tờ giấy, rồi đánh đàn và hát lại từ đầu. Thật tuyệt, quá hoàn hảo! Anh cười hạnh phúc.

Nếu có Charlie Puth và Selena Gomez ở đây, anh sẽ tự hào nói với họ rằng anh đã sáng tác được một bài hát đệm guitar nhanh hơn cả thời gian Charlie Puth sáng tác bài hát của mình và mời Gomez hát feat. Anh chép miệng, nếu có giọng nữ hát bè thì cũng tuyệt.

Anh đột nhiên nghĩ đến cô bạn diễn. Nhưng lại lắc đầu, cười mỉm. Không, Phan Hải Đình có bao giờ hát đâu!

Cô đang mở một bài hát. Một bài hát cover mà cô rất thích, All of me của John Legend. Người hát cover bài hát ấy với số view và thumb

-up khủng khiếp nhất, chính là Alex Simon. Là Alex. Anh cover bài hát ấy đã hơn một năm về trước. Cô vẫn thường xuyên nghe, thậm chí còn yêu thích hơn cả bản gốc của John Legend. Tất nhiên, cô chưa bao giờ nghĩ có ngày cô lại được gặp mặt và diễn chung với chàng trai có giọng hát trầm ngọt lịm mà cô mê đắm ấy.

Cô cũng sẽ chẳng bao giờ nói với Alex rằng cô thích giọng hát của anh. Và rằng, cô thích cả nụ hôn của anh.

Cô đang hát theo anh. Giọng hát cao vút của cô hòa vào giọng trầm ngọt của Alex. Hồi nhỏ, cô từng đi học guitar và hay hát trong đội văn nghệ của trường. Nhưng cô lại không thích hát. Cô chỉ coi hát để giải tỏa, để có thể thể hiện lại tất cả các bài hát cô yêu thích một cách trơn tru. Chỉ thế thôi. Cô không phải người thích khoe giọng hát. Trừ bố mẹ và Vương Khả, số người nghe cô hát chỉ có thể kể đến mấy đứa học sinh cùng trường cấp hai, cấp ba ngày trước.

Mà chúng nó thì đâu thèm để ý xem bây giờ cô có hát hay không! Bọn họ biết cô là diễn viên, thế là được.

Cô biết lát nữa đi ăn sáng, cô sẽ bị soi mói rất nhiều. Alex cũng vậy, nhưng con trai họ sẽ có cách để vượt qua khác với con gái. Cô cần phải chải chuốt và đẹp. Quan trọng là cũng phải dễ gần. Cô không thích trang điểm quá nhiều, cô cảm thấy da mình rất bí. Nếu không bắt buộc phải trang điểm, cô thường chỉ dùng mascara và tô son. Trời ban cho cô một hàng mi cong, tuy nhiên lại không được dày dặn và rất nhạt màu. Để gây ấn tượng, cô chỉ cần mascara là đủ.

Cô là tín đồ của son môi, tuy nhiên lại không dám lạm dụng vì không muốn môi bị khô và thâm lại. Cô áp dụng đầy đủ các bước chăm sóc môi của Michelle Phan, rất hài lòng vì đôi môi cô vẫn luôn hồng hào, tươi tắn.

Cô chọn một chiếc áo sơ mi oversize màu trắng đơn giản và váy da bó màu đen ôm sát đùi. Hơi phô trương để đi ăn sáng chăng? Cô lại ngó nghiêng, thay bằng croptop màu xám nhạt và chân váy xòe dài màu lông chuột. Cô sẽ đi đôi Adidas thấp cổ yêu thích. Nhìn mình này, cái mặt và cái thân chẳng hợp nhau gì cả. Cô tặc lưỡi, đi ra phòng khách, chỉ chờ đợi Alex.

Alex vươn vai, lười biếng uống hết lon cà phê rồi đi rửa mặt. Anh còn phải đi đón Phan Hải Đình, theo nguyện vọng của ngài giám đốc sản xuất. Anh đã có vài mối tình kiểu này rồi, anh không cảm thấy phiền, chỉ là thấy buồn tẻ quá thôi. Phim của bọn họ dự định quay trong tám tháng, với diễn xuất của anh và nữ chính thì phim còn có thể quay nhanh hơn nữa. Bọn họ chỉ cần đến lần hai là nhiều nhất. À, có lẽ cảnh hôn ngày hôm qua là cảnh phải quay lại nhiều, tận sáu lần.

Anh và bạn diễn có thể "yêu" trong vài tháng. Đối với anh, "cuộc tình" này quả là ngắn ngủi.

Bọn họ chắc chắn sẽ phải đi quảng bá phim, sẽ phải họp báo, sẽ tham gia nhiều show truyền hình cùng nhau và nói về bộ phim đó. Anh thuộc lòng lịch trình của nhà sản xuất rồi. Tập đầu tiên dự kiến ra mắt trong tháng tới, trong khi họ đã quay đến đoạn đầu tập thứ hai. Anh nghĩ, nếu chỉ tập trung vào anh và Hải Đình, có lẽ cứ hai ngày, họ sẽ quay xong một tập. Nhưng tất nhiên là không thể; các diễn viên khác mất rất nhiều thời gian để nhập vai và diễn.

Anh chỉ hi vọng bộ phim không kéo dài quá dự định, anh sẽ rất mệt nếu cứ phải diễn liên tục, kể cả khi chẳng có máy quay nào.

Alex chọn áo phông màu đơn giản, khoác ngoài sơ mi mỏng kẻ caro đỏ đen để hợp với cái quần jeans đen và đôi giày thể thao màu đỏ đun. Anh liếc qua gương một tí trước khi đi ra ngoài, vuốt lại phần tóc mái cho vào nếp, xong rồi mặc kệ. Anh phải đi đón cô bạn diễn.

Alex đóng cửa căn hộ, ngửa cổ lên trời và thở dài. Vậy là từ giây phút anh bước chân ra khỏi cửa, anh bắt đầu nhập vai Alex Simon

- người "chuẩn bị" thành người tình đồn thổi tiếp theo của Phan Hải Đình.

Cô vọt ra ngoài ngay khi nghe thấy âm thanh điện thoại. Alex nháy máy cho cô khi anh đến. Cô vớ lấy chiếc kính râm trên bàn và đeo vào, ngó nghiêng nhìn lại bản thân lần cuối trong gương và đi. Cô đã chọn mãi mới ưng ý chiếc túi xách màu đen bằng da lì, trông không quá già, cũng không quá trẻ. Nói chung là vừa tầm. Ai có chụp ảnh cô thì cũng sẽ thấy cô là một cô gái hai lăm tuổi, xinh đẹp, trẻ trung và hợp thời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!