Có tiếng gõ cửa bên ngoài căn phòng khách sạn.
Alex thở ra một tiếng đầy tiếc nuối trước âm thanh đã cắt ngang khoảnh khắc của họ, cúi xuống hôn cô và cười đầy ẩn ý, trước khi ngồi dậy, vớ lấy cái quần bò đang nằm lăn lóc trên sàn nhà.
"Đợi anh", anh đáp, khi ra khỏi phòng ngủ còn cẩn thận đóng kín cửa vào. Anh chào đón người đứng bên kia cánh cửa gỗ trắng với ngực trần, chỉ mặc mỗi quần bò.
Cô lắng nghe rất kĩ khi Alex mở cửa. Có vẻ không phải người có ý định vào chơi, vì thế cô chỉ đơn thuần kéo cao chăn che chắn cơ thể. Đương nhiên Alex sẽ không đời nào để người lạ bước vào khi cô đang khỏa
-thân
-hoàn
-toàn, trên giường, trong phòng ngủ thế này. Rất nhanh sau đó, Alex trở lại, trên tay cầm một tờ giấy.
"Ai vậy anh?", cô ngồi dậy, tựa vào đám gối êm ái trên thành giường, nhìn theo Alex đang tiến đến gần mình. Anh ngồi bên cạnh cô, chìa tờ giấy cho cô với một nụ cười trên môi.
"Người phục vụ thôi. Anh ta mang đến cho chúng ta cái này, có người yêu cầu vậy. Là vé mời, của Sandra, đến Lido de Paris, tối mai, cho chúng ta", Alex nhoẻn miệng cười, "Có vẻ hợp với em đấy."
"Lido de Paris?", cô nghiêng đầu hỏi lại, có vẻ hợp với em?
"Là một nhà hát, có phục vụ bữa tối", Alex tỏ ra hiểu biết, "Thường có các show diễn âm nhạc vào buổi tối. Thật tệ, sao anh không nghĩ ra việc đưa em đến đó nhỉ, nó chẳng hề cách xa khách sạn này đâu..."
"Tuyệt, em sẽ google nó", cô nhướn mày, "Vì sao... lại hợp với em?"
"Vì nó nhiều màu sắc, và đẹp rực rỡ", Alex đặt hai chiếc vé mời lên mặt tủ đầu giường, ngay lập tức chồm đến bên cô, hai cánh tay rắn chắc đã ôm gọn cô vào lòng, "Nào, sao chúng ta không tiếp tục câu chuyện nhỉ..."
Cô bật cười, nghiêng đầu để đôi môi anh đáp xuống má mình. Tất nhiên là không, em đã mất hết can đảm rồi anh ạ. Dù vậy, cô vẫn không từ chối những nụ hôn nóng bỏng của anh, có điều, chỉ đến mức đó mà thôi.
Lần khác, có lẽ cô sẽ kể chuyện đó vào lần khác. Khi mà tình cảm của họ tiến triển rõ ràng hơn. Cô không nghĩ mình sẽ để một người chỉ mới bắt đầu mối quan hệ yêu đương rõ ràng với mình chưa đầy bốn mươi tám tiếng biết về câu chuyện có thể làm cô gặp ác mộng suốt cả cuộc đời.
Dù cho Alex yêu cô từ lúc nào đi nữa, anh và câu chuyện đó cũng phải đợi thôi.
Ngày thứ ba ở Pháp. Cô và anh kết thúc buổi sáng ở triển lãm bên lề Paris fashion show. Họ trở về khách sạn ăn trưa, và thay một bộ đồ thoải mái hơn để cùng nhau dạo chơi vào buổi chiều. Trong khi Alex đang tắm, cô nhận một cuộc gọi của Vương Khả.
"Mọi chuyện vẫn ổn chứ?", anh quản lý hỏi, nghe có vẻ thư thái, "Thật tốt khi không nhận được cuộc gọi nào từ em, ngoại trừ tin nhắn thông báo đã đến nơi vào hai ngày trước..."
"Anh thấy trống vắng à?", cô châm biếm, "Có phải anh đã nhớ những lúc được lăn lộn trong mớ rắc rối của em rồi phải không?"
Vương Khả cười một tràng. Cô nghe thấy tiếng phụ nữ thoáng qua ở đầu dây bên kia.
"Nhiệm vụ của anh là chịu trách nhiệm về em mà. Anh không thể cứ ngồi ung dung được dù biết em vẫn an toàn. Nếu có rắc rối, hãy báo cho anh trước một tiếng nhé..."
"Không đâu", cô vừa cười vừa nói, "Thế mọi chuyện ở đó vẫn tốt đẹp phải không?"
"Trên mức hoàn hảo. Truyền thông vẫn cập nhật đều đặn hình ảnh của em và An Lôi, này, trông có vẻ tình cảm hơn rồi đấy..."
Cô bất giác đỏ mặt. Phải rồi, việc cô và Alex yêu nhau, cô thậm chí quên cả báo cho Vương Khả biết. Từ trước đến giờ, mọi việc của cô, Vương Khả đều là người tiếp nhận nó đầu tiên.
"Thật ra... anh ạ, em và Alex đang hẹn hò thật rồi...", cô nuốt khan, bỗng thấy thật ngại ngùng khi thông báo điều này cho quản lý của mình. Cô không biết anh sẽ phản ứng như thế nào nữa.
"Tuyệt vời, Đình Đình!", trái với tưởng tượng của cô, anh có vẻ... nhẹ nhõm, "Cuối cùng em cũng tỏ tình được rồi hả?"
"Thật ra.... thật ra là hơi phức tạp", cô đưa mắt về phía nhà tắm, Alex vẫn ở đó, "Em nghĩ em và anh ấy đều thổ lộ với nhau khi... đang say. Bọn em... cũng suýt nữa..."
"Cái gì? Không đùa đấy chứ?", Vương Khả bật ra một tiếng cười sửng sốt. Đây có lẽ là điều kì lạ nhất mà anh từng nghe. "Tỏ tình khi đang say? Còn khi tỉnh lại thì sao? Em tin vào điều đó à?"
Cô ngập ngừng một chút. "Em tin, bởi vì em cảm nhận được anh ấy rất thật lòng."
"Không bất ngờ!", Vương Khả cười, "Vậy còn... chuyện kia? An Lôi nói sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!