Đây là lúc hiện thực đan xen vào hư ảo.
Nhất là khi trên người cô chẳng còn gì. Không gì cả, không cả đồ lót.
Và cô đang bám chặt vào ga giường. Hai chân khép chặt lại. Cô nhìn chàng trai đang chống tay bên dưới mình. Chàng trai người Pháp với nụ cười nửa miệng đầy mê hoặc.
Anh khuấy động tâm can cô, rồi lại khiến cô phải cầu xin điều đó. Nhưng cô sẽ không làm gì cả. Cô cắn môi, nó lại đến rồi!
"Đừng sợ...", Alex đặt một nụ hôn nóng bỏng nhẹ nhàng lên phần da nhạy cảm giữa đùi cô và "vùng cấm địa", trấn an cô bằng nụ cười dịu dàng. Cô rên lên và thở dài, không thể kìm nén trước Alex. Không thể nào.
Bởi vì cô quá căng thẳng, Alex trườn lên, liếm dọc một đường hoan lạc quanh bầu ngực của cô, dỗ dành, mơn trớn phần đỉnh đã căng cứng. Bàn tay nõn nà của cô luồn vào nắm chặt từng sợi tóc của Alex, kéo anh sát lại phía mình. Cô đã thả lỏng người, khả năng kiềm chế dần tan biến theo đầu lưỡi của anh, cô chỉ biết thì thầm tên anh kèm theo những tiếng thở dài đầy dục vọng. Alex chiến thắng mất rồi. Đùi cô dần tách ra, để anh trượt một ngón tay xuống bên dưới. Chỉ áp sát vào mà không thèm di chuyển.
Kiểu khiêu gợi lạnh lùng ấy làm cô bội phần ham muốn.
Nhưng đồng thời, nó lại trỗi dậy.
Không được, phải gạt nó đi.
Đêm nay, cô là của Alex.
"Alex sắp tiến vào...", anh thì thầm bên tai cô, chọc ghẹo cô bằng nụ cười nửa miệng ranh mãnh. Cô bật cười run rẩy, bám chặt vào tóc, vào phần cơ căng đầy trên vai anh. Cô sẽ làm được. Alex sẽ giúp cô, giống như anh đã từng giúp cô rồi vậy.
Lúc này là một kiểu giúp khác. Cô không biết anh có thể làm được không.
Cô không biết cô có làm được không.
Những ngón tay đáng ghét của anh cứ chậm chạp rảo bước quanh chỗ đó, mềm mại, ấm áp, cho đến khi anh tìm được lối vào ẩm ướt. Anh lượn lờ ở bên ngoài, anh lướt nhẹ quanh nơi nhạy cảm nhất. Ôi, Alex là một con quỷ. Anh khiến cô phải gọi tên anh trong cơn thoái trào của cảm xúc. Anh khiến cô phải bộc lộ ham muốn của chính mình.
"Alex...", cô vùi đầu vào ngực anh, vào cổ anh, ôm anh bằng tất cả sức lực của mình. Rõ ràng tim cô đang đập rất mạnh. Người cô đã nóng bừng lên rồi. Có lẽ cô sẽ nôn mất. "Alex, xin anh..."
Nếu anh cứ hành hạ cô thế này, cô sẽ đầu hàng mất.
Tâm trí cô cũng sẽ đầu hàng mất. Cô không muốn đầu hàng.
Cô muốn nhiều hơn nữa. Cô muốn thuộc về anh.
"Anh đây...", Alex liếm dọc vành tai cô, lần mò đến môi cô và hòa quyện vào đó. Lưỡi anh xoáy sâu vào bên trong, cùng lúc đó, ngón tay của anh làm điều tương tự ở bên dưới. Người cô quặn lên, cô kêu một tiếng từ sâu nơi cổ họng, cảm thấy cơ thể như bị rút kiệt sức lực. Không được, cô đã thấy cuộn trào trong bụng rồi, mặc dù ở nơi ẩm ướt niềm ham muốn ấy, mọi thứ vẫn co rút, bám chặt vào Alex.
Cô cong người lên, tự giải thoát ra khỏi nụ hôn đầy ma lực của Alex. Cô nắm chặt hai bắp tay của anh bằng cả sức lực của mình. Chúa ơi, cô không muốn cưỡng lại nó. Không đời nào, cô muốn được tận hưởng. Nhưng cô không thể tận hưởng. Nó chiến thắng cô rồi, nó chiến thắng cả anh. Nó khiến cơ mặt cô co rút lại đau đớn, nó đẩy nước mắt trào lên khỏi khóe mi cô.
Alex bất ngờ nhìn thấy sự sợ hãi trong đôi mắt cô.
"Đừng sợ...", anh thì thầm vỗ về, anh muốn được cô tin tưởng, "Anh sẽ không làm em đau..."
Cô gật đầu cảm kích, nhưng khi anh tiến sâu vào chút nữa, cô bật ra một tiếng kêu tội nghiệp. Cô cắm chặt những đầu ngón tay vào da thịt anh, lắc đầu với đôi mắt nhòa lệ.
"Không, Alex, không được!"
Alex ngay lập tức xoay người. Anh trườn lên, chống cả hai tay bên cạnh vai cô, giữ cho cơ thể mình không đè nặng lên cô. Anh đánh giá những giọt nước mắt hiếm hoi của cô vào lúc này. Anh còn không biết liệu mình, hay Phan Hải Đình, đã tỉnh rượu hay chưa.
"Em không làm được...", cô lẩm bẩm, đau khổ nhìn anh. Trong cái nhìn của cô không đơn thuần chỉ là nỗi sợ của một cô cái lần đầu làm tình cùng người yêu. Không phải, đó là nỗi sợ khác hẳn. Anh sôi sục trong lòng, muốn biết chuyện gì đang diễn ra trong đầu cô.
"Anh xin lỗi...", đó là tất cả những gì Alex có thể nghĩ đến. Anh cúi xuống, ngập ngừng, hôn nhẹ lên hai mí mắt của cô, nếm mùi vị mặn chát của nước mắt. Anh không biết chuyện gì đã xảy ra. Nhưng anh biết cô lúc này, mỏng manh đến kinh ngạc.
"Không, không phải lỗi của anh", cô run rẩy luồn tay vào tóc anh. Cô rướn người lên để môi mình chạm được vào môi anh, trong giây lát. Đó có lẽ là lần đầu tiên cô chủ động hôn anh. Ánh mắt màu lục nhạt của anh thật biết cách ve vuốt, ngay cả khi chỉ im lặng nhìn cô, cô cũng thấy thật thanh thản vì đã được yêu thương rất nhiều.
"Em mệt lắm phải không?", anh thì thầm bên cô, không hề rời mắt khỏi cô, khi biết rằng cô cần anh hãy giữ nguyên như thế này. Anh âu yếm hôn lên trán cô, có lẽ lúc này anh nên dỗ dành cô chìm vào giấc ngủ.
"Em không muốn ngủ đâu, Alex", cô dùng hai tay ôm trọn đầu anh vào lòng mình. Alex vẫn ở trên cô, khá bất ngờ, chỉ sợ rằng anh sẽ đè bẹp cô mất! Nhưng cô lại tận hưởng khoảnh khắc được thưởng thức hương bạc hà dịu nhẹ trên mái tóc anh, được ôm anh và vuốt ve thân thể vạm vỡ đang nóng rực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!