Bữa tiệc Hậu show diễn ra ngay sau đó, với sự góp mặt của vô cùng nhiều nghệ sĩ, biên tập viên nổi tiếng. Phan Hải Đình thậm chí đã được nói chuyện với Anna Wintour
- bà hoàng quyền lực của Vogue. Đây là cơ hội gặp gỡ hiếm hoi với các ngôi sao quốc tế mà Phan Hải Đình có thể có được.
Cô vẫy tay chào Danny Richard, và anh chàng DJ gật đầu đáp lại, khi đi ngang qua trước Danny để lấy đồ uống. Danny khiến cả căn phòng rộng lớn này trở nên sôi động. Cô cảm thấy dễ thở hơn hẳn, bởi vì không giống như khi ở nhà, ở đây các phóng viên tác nghiệp rất vừa phải. Họ hỏi ý kiến trước khi chụp ảnh, thậm chí thỉnh thoảng, dù cô biết bị chụp trộm, cô cũng không thấy phiền vì không phải lúc nào ống kính cũng chĩa vào mình.
Cô không cần phải căng người lên giữ bản thân hoàn hảo làm gì.
Alex đã từ lúc nào bất thình lình xuất hiện sau lưng cô. Anh thể hiện vai trò của một người bạn trai rất tốt, ôm nhẹ eo cô, giữ khoảng cách lịch sự nhưng người ngoài nhìn vào sẽ thấy đây là một đôi đang yêu.
"Em thấy vui chứ?", anh thì thầm bên tai cô. Giọng nói trầm ấm của anh mon men chạy vào tim cô, tê rần như điện giật.
"Tôi rất vui", cô đáp lại, cố gắng thẳng lưng để không tựa vào ngực anh, dù đang cảm thấy bản thân bị cám dỗ, "Cảm ơn anh, Alex."
"Tại sao lại cảm ơn anh?", Alex có vẻ ngạc nhiên, vươn người về phía trước nhấc lên một ly rượu. Vải áo vest của anh cọ vào phần vai trần của cô, như một phản ứng hóa học tạo ra kết tủa. Chất kết tủa chính là adrenaline, khiến tim cô tăng nhịp đập.
"Vì... nhờ có anh mà tôi mới được đứng ở đây", cô dồn hết can đảm vào giọng nói để nó không có vẻ gì bị rung động. Nhưng thực chất cả cơ thể cô đang run bắn.
"Đừng nói thế", Alex phì cười. Ngay cả tiếng cười của anh cũng như đang vuốt ve vành tai nhạy cảm của cô vậy, "Em ở đây không phải vì em là người yêu của anh. Chúng ta mới chỉ chính thức yêu nhau vào hôm trước thôi mà?"
"Nhưng nếu không có anh, Alex ạ, tôi sẽ không đời nào có mặt ở đây", cô quyết tâm tự giải thoát bản thân bằng cách xoay người lại, đồi diện anh. Alex vẫn giữ nguyên một tay trên eo cô, dù tay kia anh cầm ly rượu. Anh có nụ cười nửa miệng đủ sức hạ gục đối phương mỗi khi nó nở rộ. Cô cũng không nằm ngoài bán kính bị tác động, và cô đang cố gắng để không phải nhìn vào điểm quyến rũ ấy.
"Em đang tỏ ra khách sáo với anh đấy", Alex, sau khi hạ gục cô bằng nụ cười, tiếp tục tấn công bằng hành động vén tóc qua mang tai đầy tính kích thích. Anh đã chạm vào mái tóc cô trên ba lần, lần nào cũng khiến cô muốn nhảy dựng lên để tránh xung điện từ mang tên Quyến
-Rũ của Alex.
"Tôi đang tỏ ra lịch sự", thật may vì Phan Hải Đình là một diễn viên giỏi. Cô có thừa khả năng che giấu cảm xúc kèm theo cả kho ngôn ngữ mở rộng từ những bộ phim mình đã tham gia
- đủ để đáp lại Alex vào những lúc cần thiết.
"Anh muốn em dành cái lịch sự ấy cho người khác...", Alex kéo cô sát về phía mình, "Anh thích em không lịch sự với anh..."
"Không được rồi, Alex ạ", cô cố vẽ ra nụ cười châm biếm dù hành động bất ngờ này của anh là cú đánh thẳng vào trái tim khốn khổ vốn đang bị đày đọa của cô, "Nếu không lịch sự với anh, tôi nghĩ ly rượu này sẽ ở trên bộ vest đắt tiền mà anh đang mặc, ngay từ lúc anh chạm vào tôi."
Alex thay vì thấy bị xúc phạm, lại còn cúi đầu cười ngặt nghẽo. "Em vẫn bạo lực, đúng như lần đầu tiếp xúc với nhau."
Lần đầu nói chuyện với anh, bị anh trêu chọc về chuyện hôn hít ở cạnh máy bán cà phê, cô cũng nói với anh rằng cô sẽ đổ cà phê lên đầu anh nếu anh dám hôn cô ở đó. Cuối cùng, anh cười ngặt nghẽo sau khi thấy phản ứng của cô và bỏ đi.
Alex đúng là kẻ không bình thường. Anh chọc giận cô bằng cái đầu không bình thường. Trớ trêu thay, cô lại yêu anh vì cái không bình thường ấy.
"Tôi nghĩ anh cần phải lịch sự hơn với tôi đấy", cô làu bàu đáp lại tuy rằng vẫn cười xinh đẹp, nhẹ nhàng đẩy anh và thoát ra khỏi vòng bủa vây của mùi gỗ tuyết tùng. "Sống thật với lòng mình đi nào, Alex."
"Anh vẫn đang sống thật với bản thân, cưng ạ", Alex nháy mắt với cô, uống một hơi hết luôn ly rượu và đặt ly rỗng bóng loáng lên bàn, "Vui chơi tiếp đi, anh có việc phải lo rồi."
Rồi Alex đi giật lùi hai bước, không rời mắt khỏi cô, tặng cô một nụ cười chết người nữa và xoay người, lẫn vào đám đông. Cô cảm thấy mình đúng là một con rối của Alex, dù không bị kiểm soát về lý trí nhưng lại bị kiểm soát về cảm xúc.
Âm nhạc đang sôi động bỗng nhiên bị giảm thanh. Danny kêu gọi sự chú ý bằng cách hú hét vào micro, sau đó tuyên bố một câu xanh rờn: Alex sẽ lên hát.
Đương nhiên những người có mặt trong phòng lúc ấy đều hào hứng hơn hẳn. Alex là một ca sĩ trẻ tài năng, làm rạng danh cả người Pháp. Anh chỉ không hát nhạc cổ điển Pháp mà thôi. Nhạc nổi lên, là bài hát của họ.
Hóa ra đây là việc
-phải
-lo của Alex. Để phù hợp với bài hát, anh đã cởi bỏ vest, nới lỏng cravat (chắc không biết phải tháo ra như thế nào với kiểu thắt Eldredge lạ lùng của cô), xắn tay áo lên cao (thấy rõ từng bắp cơ và gân nổi lên). Thật... lịch thiệp và quyến rũ cùng một lúc.
Có thể coi như đây là lần đầu tiên cô được tận mắt nhìn anh biểu diễn. Cô đã cùng hát với anh trên sân khấu, nhưng cô chưa từng xem anh diễn trước mặt mình. Cô đã bỏ lỡ nó, rồi chuyện gì đó xảy ra... Ngay lúc này, Alex tràn đầy đam mê và nhiệt huyết. Anh làm chủ giai điệu của chính mình, anh làm chủ nơi đây. Cô không biết anh có thể nhảy được như thế, trong đồi giày da cứng nhắc kia.
Anh gạt bỏ mọi giới hạn mà một bộ vest cổ điển gói gọn người đàn ông mặc trên người bắt buộc phải cư xử như một quý ông. Anh là biểu tượng của người trẻ năng động và tràn đầy năng lượng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!