Sau hai đĩa mì đầy ự, Phan Hải Đình và Alex đang ngồi ngả ngớn trên ghế sô pha, xem lại mấy tập đầu tiên của bộ phim họ đang đóng. Trên bàn là chai rượu Rhum, (đã hết), hai ly rượu cạn tận đáy. Cô và anh, mỗi người cầm một chai bia Sapporo. Trông họ chẳng có dáng dấp gì của "ngôi sao thần tượng" cả.
"Anh nhìn xem, đoạn này biểu cảm của anh buồn cười chưa kìa!", cô đang thích thú trước phân cảnh của Alex với người bạn diễn nữ khác. Hoàng Vũ đang nói chuyện với cô bạn thân về tình cảm của anh với Lưu Ly. Cô còn nhớ như in đoạn này, anh đã có một lần gọi nhầm tên cô thay vì tên nhân vật, và phải quay lại.
"Tại vì em đấy", Alex uống một ngụm bia, cười khúc khích, "Anh tự dưng nhìn thấy em ở đằng xa, quên mất tên nhân vật của em nên gọi đại Phan Hải Đình. Thế mà em cũng nhìn anh đấy chứ..."
Hai má cô vốn đã đỏ ửng lên vì bia, giờ đỏ lên vì lời anh nói.
"Tôi chỉ làm theo bản năng thôi!", cô quay sang nhìn anh, dụi người sâu vào ghế, "Có người gọi tên thì phải nhìn chứ!"
Alex không đáp, chỉ cười, tiếp tục tu thêm ngụm bia nữa. Đoạn tiếp theo là lúc cô bạn thân phim ảnh ôm Alex để anh ủi nỗi đau khổ bị hiểu nhầm của anh. Alex còn nhớ sau đó anh đã cười như điên, bởi anh không hiểu vì sao thất tình lại phải đi than thở và khóc trong lòng cô bạn thân như thế.
"Cô ấy có mùi Chloé", Alex chỉ vào người bạn diễn đang ôm gọn đầu anh, "Hơi nồng, nhưng vẫn chịu được."
"Suốt chừng ấy thời gian ấy hả?", cô chun mũi, lẩm bẩm đếm xem Alex ở trong lòng cô diễn viên kia bao lâu. Alex gật đầu.
"Không như em!", anh ngả người về phía sau, nghiêng hẳn sang cô, "Em có mùi hương dễ chịu. Ôm bao lâu cũng được."
"Chắc là mùi cồn?", cô cười ngả ngớn, giơ chai bia lên cụng nhẹ vào chai của anh, "Anh có thấy hợp không?"
"Có", Alex thẳng thừng đáp, đặt chai bia của mình lên bàn, "Em có biết rằng rất ít phụ nữ không cần dùng nước hoa quá nhiều mà vẫn có mùi hương quyến rũ người khác..."
"Anh đang ám chỉ tôi à?", cô nhướn mày khi Alex chống một tay lên thành ghế, nghiêng về phía cô, gần. Hơi quá gần.
Anh nhếch khóe môi, nhẹ nhàng đoạt lấy chai bia của cô, và tống lên bàn.
"Em nghĩ sao nếu anh tán thưởng em?", anh lơ đễnh lướt nhẹ qua mấy sợi tóc xoăn lòa xòa trước mặt cô, "Không có nhiều lúc để khen ngợi em được đâu."
"Đừng có nịnh tôi", cô ngả người về phía sau, cười nửa miệng, "Chỉ có chó mới nịnh chủ. Anh không phải chó đấy chứ?"
"Tất nhiên là không...", Alex đáp lại nụ cười của cô một cách lịch sự, cầm bàn tay của cô lên và hôn lên mu bàn tay, "Thật đáng buồn vì em cho rằng những lời khen của anh là nịnh bợ..."
Alex đang tấn công. Dù ngà ngà say, cô vẫn biết anh có ý định làm gì. Đương nhiên cô sẽ không để anh đạt được mục đích, lợi dụng men rượu để quyến rũ cô. Cô sẽ chỉ để chuyện này diễn ra một lần thôi. Dù đúng vậy, cô muốn mặc kệ cho sự việc tiến triển, cô biết chắc tiếp sau đó sẽ là một nụ hôn.
"Tôi cho rằng anh say hơn anh nghĩ rồi", cô ấn tay vào ngực anh, đẩy anh ngồi thẳng dậy, bản thân mình cũng chỉnh lại tư thế hợp mắt hơn, "Đừng tán tỉnh người khác lung tung khi đang say như vậy, anh sẽ chẳng biết nếu tỉnh lại đã thấy mình có một vợ hai con."
Alex cười khùng khục, đưa tay xin hàng, vươn người lấy chai bia và uống hết sạch.
"Anh muốn uống nữa không?", cô hồn nhiên hỏi, uống bia của mình, mắt lại dán vào màn hình tivi. Alex đặt chai bia rỗng lên đùi, xoay nhẹ.
"Em vừa nói anh say mà vẫn muốn cho anh uống bia nữa à?"
"Chẳng ai nhậu say rồi bị cấm uống tiếp cả", cô bĩu môi, "Nếu anh muốn giữ mình an toàn thì tôi sẽ không mời nữa..."
"Giữ mình!", Alex nói ra từ đó với tiếng cười đắc ý, lấy mất chai bia cô đang cầm trong tay, "Nhậu là phải có đồ ăn. Khi không thấy đồ ăn quanh đây, anh tự cho rằng anh có quyền được ăn em..."
Đi quá xa rồi, Alex! Cô cắn môi, tự mình trấn an, Không được lung lay trước Alex, không được lung lay trước Alex... Cô chẳng nghĩ được câu phản bác nào, uất ức vì nghĩ mình bị trêu chọc, nhưng rồi lại tự nhủ, Thôi nào, Alex đang say!
"Anh... có cần tôi đưa về không?", cô nghiêng đầu đánh giá tình hình, Alex khi say lúc nào cũng cười toe toét. Dù có đẹp trai đến đâu, cô vẫn thấy thật đáng sợ khi một chàng trai nói gì cũng ngoác miệng cười hớn hở như thế này.
"Nhà anh chỉ cách vài bước chân", Alex nói một câu ra vẻ tỉnh táo, "Hơn nữa anh vẫn chưa muồn về!"
"Chín rưỡi tối rồi đấy, Alex", cô liếc nhìn đồng hồ. Thú thật, cô cảm thấy mí mắt nặng trịch sau khi xử lý hết chai rượu và chai bia. Về lý thuyết, cô cũng say, ở mức nhẹ, vẫn ý thức được nhưng vô cùng buồn ngủ. Cô không thể ngủ khi còn đàn ông trong nhà mình!
Alex là người đàn ông ở trong nhà cô lâu nhất, từ khi cô dọn đến ở riêng một mình tại căn hộ này. Vương Khả thường chỉ ghé vào vài phút là nhiều, ngoài Vương Khả, chẳng có người nào khác. Giờ đây có Alex. Cô dần dần bình thường hóa sự có mặt của anh tại đây, mơ hồ quên đi hết mọi nguy cơ tiềm ẩn khi một phụ nữ và một đàn ông độc thân ở cùng nhau, đến tận đêm rồi vẫn còn ngồi uống rượu với nhau.
Cô thật sự chẳng nghĩ đến.
Nhưng cô nhớ rất rõ chuyện gì từng xảy đến với mình. Cô biết, cô thích Alex, cô yêu Alex, nên cô tin tưởng Alex một cách mù quáng. Alex tuy hay tán tỉnh lung tung nhưng chưa bao giờ có ý muốn sỗ sàng với cô. Cô chỉ đánh cược vào hi vọng Alex là người tử tế, Alex sẽ không đi quá giới hạn của mình. Cô còn chẳng biết anh có thật sự tử tế hay không. Cô uống say cùng anh, không có nghĩa cô sẽ coi thường các tình huống phát sinh khi ở cùng anh. Anh cho cô cảm giác lúc say, lúc tỉnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!