Chờ đợi ngày hôm nay trôi đi thật nhanh chóng là cả cực hình với Alex. Anh không những phải giữ vững sự bình thản và lãnh đạm của mình trước tất cả mọi người mà còn phải kìm hãm bản thân trước mong muốn được chạy đến bên Phan Hải Đình
- khi cô dường như là điều duy nhất hiện hữu trong trường thị giác phóng đãng của anh. Anh biết cô cũng đang dồn nén rất nhiều thứ bên trong lớp vỏ băng lãnh hiện giờ
- không thể phủ nhận cả hai đều là những diễn viên có tài.
Anh tự mỉa mai với suy nghĩ ấy, những lúc thế này, anh chỉ mong bản thân là một người bình thường để không khiến người mình yêu phải tự hỏi liệu trước mặt cô, anh có đang thành thật?
Alex thoát ra khỏi bộ đồng phục học sinh vào buổi chiều muộn. Bộ trang phục diễn ám đầy khói thuốc lá khiến stylist Dương Khánh Linh phải nhăn mặt, chun mũi khi nhận lại bộ đồ mang đi giặt. Anh đã không còn giữ hình tượng trong sạch của một Alex hiền hòa nữa rồi. Trước kia anh còn thông báo với quản lý của mình: Tôi sẽ chỉ hút thuốc khi ở nơi riêng tư thôi. Vậy mà lúc này, ở giữa môi trường sư phạm, anh tiêu tốn hơn một nửa bao thuốc lá.
Alex biết có lẽ cô cũng muốn hút thuốc vậy, nhưng anh thầm cảm ơn vì cô đã không tự phá hoại hình ảnh như anh. Cô rất biết cách để hạn chế cơn thèm thuốc những lúc tâm trạng bất ổn, và sâu trong lòng anh cũng không hề muốn phải nhìn thấy cô ngập trong làn khói xám xịt mà ai cũng căm ghét.
Ngay khi thay lại bộ đồ casual của mình, anh lại nhanh chóng mở bật lửa và châm tiếp điếu thuốc thứ bao nhiêu rồi. Anh nhét một tay vào túi quần, tránh đi qua nơi mà các học sinh vẫn còn tụ tập, hay các phòng học còn sáng đèn. Anh trở lại sân sau trường, nơi có sân bóng mini, nơi ekip đang dọn dẹp mọi thứ và kết thúc ngày quay hôm nay, nơi Phan Hải Đình cũng đang mặc áo trắng giống anh, nghiêng người tựa vào ghế gỗ trên sân trường, với một lon nước cam trên tay.
Cô bần thần nhìn vào hư vô, tĩnh lặng, trái ngược hắn với dòng người vội vã quanh mình. Anh cách cô rất xa, đủ để thấy anh sẽ kìm nén được mong muốn ôm cô vào lòng vẫn còn bùng phát mãnh liệt.
Thời gian trôi đi vô tận khi Alex cứ ngắm nhìn cô lặng lẽ như vậy. Anh đứng im lặng, mọi vẻ đẹp đọng lại lý tưởng như bức điêu khắc của Michelangelo, trong làn khói nhạt nhòa, hướng về nữ thần Athena của mình. Cô bỗng nhiên quay sang nhìn anh. Và thời gian ngưng đọng, trong mắt anh không còn ai ngoài cô nữa. Cô không từ chối ánh mắt anh nhìn mình, cô cũng chẳng quay đi nơi khác.
Cô, với lon nước cam, lặng lẽ nhìn anh, với điếu thuốc.
Giây phút hiếm hoi và ngắn ngủi ấy dừng lại khi Vương Khả gọi Phan Hải Đình. Cô quay đi, và anh lại thấy hiện thực ùa ra trước mắt. Lại là dòng người hối hả đi qua đi lại giữa hai người, lại là những con mắt châm chọc, đánh giá. Cô đi theo Vương Khả, cầm túi xách của mình, nhảy lên chiếc BMW của người quản lý và rời phim trường. Lúc đến đây, cô đi cùng anh. Lúc trở về, cô đi cùng quản lý. Và họ thì đang nằm giữa cơn bão dư luận, nhất là anh, vì chuyện anh ngoại tình.
Thật buồn cười, anh thấy xót xa ngay cho bản thân. Anh biết Hoàng Thái Thành sẽ lo tốt chuyện tin đồn ấy, nhưng anh không biết liệu bản thân có lo tốt việc của anh và cô không. Nghĩ xa hơn, việc này dù có làm bộ phim nổi tiếng, cũng sẽ nổi tiếng theo hướng tiêu cực. Trước giờ Alex là con người trong sạch, không scandal. Anh chỉ là một ca sĩ thần tượng, một diễn viên, không có gì xảy đến với đời tư hay chuyện tình cảm của anh cả. Đây có thể là scandal lớn nhất của anh, cũng là scandal anh không bao giờ mong muốn.
Bởi anh sẽ làm ảnh hưởng đến hình ảnh của Phan Hải Đình. Anh sẽ làm nhơ nhuốc cái tên của cô.
Mọi người sẽ nhắc đến người anh yêu như một cô nàng đáng thương bị phụ tình, bị ruồng bỏ. Trong khi anh biết chắc, cô tốt đẹp hơn rất nhiều so với những từ đó.
"Tổng biên tập của Showbiz Rumors muốn nói chuyện với cậu", Hoàng Thái Thành cắt đứt cái nhìn của anh theo chiếc BMW vừa rời đi, đưa anh chiếc điện thoại. Alex liếc nhìn người quản lý của mình, đón lấy điện thoại và đưa lên tai một cách hời hợt.
"Tôi là Alex Simon", anh xưng tên của mình, với biểu cảm cứng đờ như tượng.
"Tôi là Tổng biên tập báo mạng Showbiz Rumors", người đàn ông bên kia đầu máy đáp lại, "Chúng tôi đã nhận được thông tin của bên anh về bài báo sáng nay, bị cáo buộc là không đúng sự thật..."
"Và?"
"Bên các anh yêu cầu chúng tôi phải gỡ bài và công khai xin lỗi?", ông Tổng biên tập nhã nhặn, "Nhưng theo tôi thấy, đã có vài trang báo mạng đăng tin phản pháo lại chúng tôi. Vậy tại sao chúng tôi vẫn phải xóa bài đi?"
"Đó là việc các ông cần làm, nếu không muốn một vụ lùm xùm", Alex lạnh lùng đáp lại, "Các ông biết rằng tôi hoàn toàn có thể kiện về tội danh vu khống, và tôi cũng biết tôi không phải người đầu tiên làm việc này, phải không? Chúng ta đều không muốn làm to chuyện."
"Anh An Lôi ạ, đâu thể trách được khi các phóng viên của chúng tôi chụp được người thật, việc thật? Bọn họ không thể nói lên suy nghĩ của họ à?"
"Không, nếu những suy nghĩ đó là bịa đặt", Alex gằn giọng, "Các ông hoàn toàn vô căn cứ khi đưa ra một bài báo như vậy, và thật ra thì các ông đã bỏ quên kha khá chi tiết kèm theo hai người bạn của tôi đấy. Biến một cuộc gặp gỡ thành một buổi hẹn hò bí mật à? Tôi không nghĩ điều đó còn là "nêu lên suy nghĩ" nữa."
Tổng biên tập báo im lặng một lúc. "Tôi dám cá cô bạn gái của anh đang gián tiếp khiến anh dồn hết giận dữ lên chúng tôi rồi!", ông ta chỉ muốn thể hiện tính hài hước vớ vẩn của mình để xoa dịu Alex, nhưng ngược lại, nó càng làm anh điên tiết, "Chúng tôi rất tiếc nếu nó làm ảnh hưởng đến đời tư tình cảm của anh. Vậy thì tôi sẽ cho viết bài báo đính chính và kỉ luật người đã biên tập bài báo vu khống anh..."
"Nghe đây, ông già", Alex Giận Dữ là một chàng trai không cần biết đến danh tiếng của mình nữa, "Tôi không cần biết ông sẽ làm gì, nhưng chỉ cần một lần nữa ông đụng đến thanh danh của Phan Hải Đình, tôi sẽ làm ông và cái cơ nghiệp của ông cả đời không ngóc dậy được đâu."
"Bình tĩnh nào, anh bạn trẻ", Tổng biên tập hạ giọng xoa dịu, "Chúng tôi chưa hề xúc phạm cô Hải Đình một tí nào. Đúng theo yêu cầu của bên anh, chúng tôi sẽ đăng bài đính chính và sẽ có hình thức kỉ luật hợp lý đối với người phóng viên đã viết bài. Nhưng chúng tôi không thể làm gì hơn được nữa. An Lôi, anh hãy hiểu là trước anh có hàng ngàn ngôi sao cũng vướng vào scandal từ chúng tôi... Và họ chẳng bao giờ kiện thắng chúng tôi cả..."
"Và tôi sẽ là người đầu tiên", Alex rít lên, "Trừ khi ông gỡ hẳn bài báo xuống. Tôi không hề ngại dây dưa với các ông đâu."
"Được rồi, anh bạn trẻ, đúng là người trẻ chịu chơi!", ông Tổng biên tập cười phá lên, "Chúng tôi cũng không muốn mất uy tín và thời gian cho việc này. Tôi thay mặt Showbiz Rumors xin lỗi anh, An Lôi, và xin lỗi cô Phan Hải Đình vì đã gián tiếp làm ảnh hưởng đến tinh thần và công việc của cô ấy. Chúng tôi sẽ làm tất cả những gì có trong khả năng của mình."
"Tôi sẽ đợi xem ông làm gì", Alex thả điếu thuốc xuống đất, dùng chân dụi tắt, "Tôi không giống như những người khác, ngồi đợi ông vùi dập đâu."
"Chúc cậu một ngày tốt lành..."
Ông Tổng biên tập chưa kịp nói hết câu, Alex đã tắt máy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!