Chương 2: (Vô Đề)

Phan Hải Đình có một người anh trai khá thân thiết tên Hồ Phát, con nuôi của bác cô, hơn cô những bảy tuổi. Anh ta rất yêu quý Phan Hải Đình, thường xuyên chăm nom cô khi cô còn nhỏ, những lúc bố mẹ cô bận công việc. Anh ta cũng hay đưa cô đi chơi, mua cho cô mấy món đồ xinh xắn, dễ thương.

Năm Phan Hải Đình mười hai tuổi, anh ta gợi ý bố cô để cô được đi casting thử một bộ phim dành cho trẻ con. Ban đầu bố cô còn lưỡng lự, vì cho rằng cô còn nhỏ, cần phải tập trung học trước đã. Nhưng rồi anh ta vẫn thuyết phục được, kết quả cô đã có trong tay vai diễn nho nhỏ ấy.

Có thể nói, nếu lúc ấy không có sự cổ vũ của Hồ Phát, Phan Hải Đình sẽ rất khó lên được như ngày hôm nay.

**********

Đã hơn mười một giờ đêm, cảnh quay cuối cùng kết thúc. Hai diễn viên chính cùng quản lí của họ bị triệu tập.

"Tôi chắc chắn là hai người biết rồi. Các cô các cậu cập nhật thông tin nhanh hơn tôi mà!"

Vị đạo diễn thở phì phì khói thuốc, đập đập tay vào tờ tạp chí để trên bàn.

Tất nhiên là hai diễn viên không biết gì rồi. Họ đâu có thời gian ngồi lướt web.

Tít lớn trên bìa tạp chí đã thay ngài đạo diễn nói lên tất cả. Alex và Hải Đình chỉ cần liếc qua cũng biết đạo diễn định nói gì.

"Đâu thể trách họ viết bài được. Bọn tôi diễn ngay giữa một đám đông như vậy..."

"Cô trách tôi đã quay phim ngoài trời à?"

"Không, tôi không có ý đó..."

"Cô có biết sự thiếu chuyên nghiệp của cô đã gây ảnh hưởng đến cả đoàn làm phim không? Chẳng may rating sụt giảm, cô sẽ thấy thế nào?"

Phan Hải Đình im bặt. Cô vẫn biết đây là lỗi của cô.

"Vậy giám đốc sản xuất nói gì?", Hoàng Thái Thành đứng bên Alex, hỏi ngay lập tức.

Anh biết thừa vì phía nhà sản xuất ép nên đạo diễn mới phát bực như vậy.

"Thứ nhất, chúng ta phải quay lại cảnh hôn nhau của hai diễn viên chính. Phải bỏ hoàn toàn các cảnh đóng thế và cho người đi đính chính. Người đính chính là một trong hai cậu đấy, hai cậu quản lý ạ."

Hoàng Thái Thành nhìn Vương Khả. Họ sẽ là các đối tượng chính của đám phóng viên, chỉ sau các diễn viên.

"Thứ hai là gì?", Vương Khả tiếp lời. Đạo diễn gõ gõ tay lên mặt bàn gỗ, nhìn vào Phan Hải Đình.

"Giám đốc sản xuất muốn hai cô cậu cùng nhau tạo scandal để PR cho phim, để dẹp hẳn nguy cơ làm chìm bộ phim từ mấy bài báo này. Nghĩa là gì thì hiểu rồi chứ?"

Phan Hải Đình trợn mắt đáp lại đạo diễn, quay ngoắt sang nhìn Alex. Anh ta chả có phản ứng đặc biệt nào.

"Có nghĩa là giả vờ thân thiết, giả vờ yêu, đóng máy xong thì đường ai nấy đi", Alex giải thích cho cô khi thấy cô có vẻ ngạc nhiên, "Tôi đã có vài cuộc tình phim ảnh kiểu này rồi, có lẽ là ổn thôi."

"Không ổn một tí nào!", Phan Hải Đình phản đối, "Làm sao tôi có thể... lừa dối người hâm mộ như thế được?"

"Nếu như cô làm tốt mấy cảnh quay nhạy cảm thì chẳng ai có lí do gì để nói cô ghét bạn diễn cả!", đạo diễn phản bác, "Cô cũng biết bộ phim này bọn trẻ như các cô cậu đang chờ đợi từng giây một mà! Nếu chỉ vì mấy tin đồn nhảm trên báo mà phá hỏng công sức cả tuần nay thì cô có tức không? Chưa kể nhà sản xuất không thu lại được gì, họ có còn tài trợ nữa không?"

Phan Hải Đình lại im lặng. Quá đúng, ông nói quá chuẩn.

"Nhưng... tôi không giả vờ được!"

"Cô diễn trên phim thế nào thì cô diễn ngoài đời y như vậy cho tôi!", đạo diễn đập bàn, "Cô vẫn được đồn là diễn viên giỏi cơ mà. Đây là lần đầu chúng ta hợp tác, tôi chưa thấy cô giỏi thế nào mà chỉ thấy cô thiếu tính chuyên nghiệp!"

Quả này đau đấy. Phan Hải Đình tối sầm mặt mũi. Vương Khả vội bước lên phía trước hòng đỡ lời cho cô.

"Đây là lần đầu Hải Đình đóng những vai như thế này, ông biết mà. Đừng trách cô ấy. Chúng tôi sẽ cân nhắc... à được rồi, chỉ là thân thiết một chút thôi mà! Hải Đình là người thân thiện, tôi tin cô ấy và An Lôi sẽ nhanh chóng thân nhau thôi..."

Không, Vương Khả nói mà chẳng tin vào lời nói của chính mình. Alex vẫn bình thường hết sức có thể, chuyện này quả thật đã quá quen thuộc đối với anh rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!