Chương 18: (Vô Đề)

Giật mình tỉnh dậy bởi chuông báo thức, Phan Hải Đình thấy đầu mình đau như búa bổ.

Cô chậm chạp nhấc người khỏi đệm, mơ hồ nhận ra mình đang nằm trên giường. Có chuyện gì xảy ra tối qua thế nhỉ? Người cô vẫn còn nồng nặc mùi rượu. Cô nhớ ra mình đã uống hẳn hai chai rượu, trong đó có chai Remy Martin, loại thường xuyên khiến cô say không biết trời đất. Cô thầm thán phục bản thân khi có thể lết vào đến giường, đắp chăn ngủ ngon lành say khi đã say khướt.

Cô tựa hồ không thể nhấc nổi bản thân dậy, cứ như có cả tảng đá nặng đè lên cả thân mình.

Cô không thích bản thân lúc này tí nào. Hôm nay phải đi quay phim từ rất sớm, thế mà đêm qua lại uống rượu một cách bệ rạc. Cô còn hút gần hết bao Kent nữa. Cứ thế này cô sẽ sớm sa đà thôi, và sự nghiệp của cô sẽ dễ tiêu tan nếu cứ trở thành một hình mẫu nghiện ngập thế này.

Phải mất năm phút để cô định thần lại mọi thứ, và để đầu óc trở lại đúng vị trí của nó. Cô chẳng nhớ đêm qua mình đã làm gì, à, mình bị thất tình nên mình chạy đi khui rượu. Chắc trong cơn say cô đã bò vào phòng và leo lên giường. Không thể tưởng tượng nổi hình ảnh bản thân lết trên hành lang vào đến phòng ngủ, không còn gì tồi tệ hơn.

Cô với lấy điện thoại một cách nặng nhọc, năm giờ mười phút. Hôm nay phải quay phim lúc sáu giờ, phải đến trường học trước khi tụi học sinh đến lớp. Cô không thể vác bộ mặt sưng húp này vào trong một ngôi trường trung học được, không tốt một tí nào. Và cả mùi rượu lẫn mùi khói thuốc ám trên áo nữa... Ôi thôi, phải tranh thủ đi tắm ngay. Dù có không kịp ăn sáng thì cô vẫn phải dốc hết lực lượng bảo vệ hình ảnh của mình!

Cô đứng dậy, người chao đảo, suýt thì ngã ngửa khi bị choáng đột ngột. Cô lê từng bước chậm chạp ra ngoài, hướng về phía phòng tắm. Cô mở nước thật nóng, rồi ấm dần, rồi thêm một vài tia lạnh để cơ thể cân bằng nhiệt độ. Cô đánh răng thật kĩ, gội đầu, tắm với một lượng lớn sữa tắm để đánh tan hoàn toàn mùi rượu. Cô dành thời gian lâu hơn một tí để rửa mặt sao cho gương mặt sáng sủa, cố gắng lấy lại vẻ tươi tắn cần thiết. Cô chỉ hi vọng dạ dày của mình không giở chứng trước một lượng lớn cồn đêm qua.

Cô quả thực càng nghĩ lại càng trách bản thân vì đã thiếu trách nhiệm thái quá.

Cô ở trong nhà tắm phải nửa tiếng đồng hồ. Không hiểu sao dù chỉ còn mười lăm phút để đến phim trường, cô vẫn không cảm thấy vội. Có lẽ Vương Khả đã đến trước khu chung cư của cô rồi, đang đợi bên dưới kia. Cô đành phải để anh đợi vậy. Cô chỉ muốn tìm cách che giấu việc mình đã uống rất nhiều rượu. Nếu Vương Khả biết, anh chắc chắn sẽ dẹp ngay tủ rượu trong căn hộ của cô.

Cô vẫn còn đang cuốn khăn tắm quanh người, tìm trang phục để thay thì điện thoại kêu ầm ỹ. Có lẽ anh quản lý đến rồi. Cô chạy đến, mới cầm điện thoại lên để báo một câu đợi thì lại chết cứng khi màn hình hiện một chữ nhỏ gọn: Alex.

Vì sao Alex lại gọi điện cho cô? Cô rùng mình, đêm qua không phải anh và cô Bạch Thiên Thư đó cùng nhau tái hợp rồi à? Cô nắm chặt điện thoại trong tay, tim đập rộn rã, có nên nghe hay không?

Alex gọi rất bền bỉ, cứ như thể anh biết chắc chắn giờ này cô đã dậy rồi và sẽ nghe điện thoại của anh vậy. Cô nửa muốn nghe, nửa không muốn. Anh gọi cô làm gì nhỉ? Anh và cô có chuyện gì để nói với nhau đâu???

"Gì... vậy?", cô quyết định ấn trả lời, phải hắng giọng để nghe cứng cỏi hơn. Cô còn nghe thấy Alex cười?

"Tưởng em chưa dậy", giọng anh... dịu dàng bất ngờ, "Tôi đang đợi em ở ngay ngoài cửa..."

Cô giật mình, quay người nhìn về phía cửa ra vào. Anh ta đang đứng ở đó thật à? Giờ này rồi sao vẫn còn chưa chịu đi??

"Anh... thật...", cô lắp bắp, không biết nói gì, "Nhưng tôi chưa xong..."

"Tôi đợi em cùng đi, không cần vội đâu."

Cô điếng người, ậm ừ vài câu rồi cúp máy. Điều gì xảy ra vậy, có phải là cô đang mơ không? Hay vẫn còn đang trong cơn say chưa thể tỉnh lại?

Alex hồi hộp phía sau cánh cửa đóng kín, anh đã soi bản thân qua chiếc điện thoại rất kĩ rồi để đảm bảo bản thân không có khiếm khuyết nào. Đêm qua anh gần như không ngủ được vì quá hạnh phúc, anh đã biết Phan Hải Đình có tình cảm với anh. Anh đã quyết định sẽ tiến lên, từ từ, không còn phải e dè điều gì nữa. Cô không tin rằng anh yêu cô, vậy anh sẽ từ từ chứng minh điều đó.

Anh đã khiến cô yêu mình. Trái tim anh chưa bao giờ run lên mãnh liệt đến thế.

Phan Hải Đình bước ra, tươi tắn và tràn đầy sức sống. Cô đã che phủ đi hoàn toàn Phan Hải Đình say rượu tối hôm trước, anh cảm thấy hồi hộp gấp đôi.

"Chào em", anh cười tươi rói. Anh biết chắc cô đang vô cùng bất ngờ. Dù cô có nhớ việc tối hôm qua hay không, anh cũng đã có một tia hi vọng.

"Chào... Alex", cô ngơ ngác, chỉ nhìn anh đúng một lần, "Anh... sao hôm nay anh..."

"Tôi muốn đi cùng em", anh nhanh nhẹn đáp ngay lập tức, "Bởi vì... nó sẽ... tình cảm hơn."

Cô tròn mắt nhìn như thể anh vừa nói gì vô cùng khó hiểu, gật đầu, cùng anh bước vào thang máy.

"Đình Đình, tôi có điều này muốn làm rõ với em..."

Tuy nhiên cơ hội của anh không đến khi vừa dứt lời thì có người bước vào thang máy. Cô cười giả lả, nép vào anh khi có người đàn ông khác đứng cạnh mình, và anh ngay lập tức đổi chỗ sang đứng giữa cô với người đàn ông kia. Đây là lần thứ hai anh để ý, cô có biểu hiện xa lánh những người khác giới một cách khác thường.

"Anh không sợ mọi người trách vì đến muộn à?", cô thì thầm hỏi. Alex đã nhìn cô, ánh mắt màu nâu lục nhạt đối với cô lại dịu dàng dễ sợ.

"Không, nếu chúng ta đi cùng nhau thì sẽ không sao cả."

"Ý anh là anh đi cùng tôi để đỡ bị mắng à?", cô nhăn nhó nhìn anh. Mặt anh nghệt ra sau khi nghe câu văn xuyên tạc lòng tốt ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!