Chương 16: (Vô Đề)

Bạch Thiên Thư khoan khoái đọc những bình luận mà fan hâm mộ dành cho mình, trên mạng. Ngay khi nhận được bộ ảnh đã chỉnh sửa đầy đủ từ người thợ ảnh chuyên chụp mẫu, cô đã không thể chờ đợi mà upload ngay thành một album. Nhìn mình kìa, cô tự hào tựa lưng vào chiếc gối bông nhồi căng ự trên chiếc tràng kỉ lông cừu

- mình thật tươi tắn, trẻ trung, xinh đẹp. Có mấy ai đứng giữa rừng hoa vàng mà nổi bật như mình chứ?

Chẳng mấy ai tỏ vẻ suy tư mà hấp dẫn thế kia... Cô tự nhủ, khi Alex nhìn thấy những bức ảnh này, anh sẽ phải nghĩ lại về việc đã không tiếp tục theo đuổi cô. Đó là một sai lầm mà Alex cần nhận ra càng sớm càng tốt. Trong thời điểm gấp rút này, chẳng có ai đáng giá bằng Alex. Vì thế, bất cứ khi nào anh quay đầu lại, cô cũng sẵn sàng giang tay đón chờ.

"Sao anh nhìn tôi ghê vậy?"

Phan Hải Đình ngượng nghịu cúi đầu xuống kèm theo nụ cười e dè. Alex đã nhìn cô không chớp mắt, khá lâu rồi. Cô nghĩ anh thấy lạ vì cô hút thuốc, nên cô nhanh chóng dập tắt điếu thuốc và ném nó đi.

"Không có gì...", Alex bừng tỉnh. Anh cố đưa mắt về những tòa nhà cao tầng đằng xa, để tâm trí không điên đảo lên trước cô nữa. Anh cần phải bình tĩnh.

"Lúc nãy...", anh ngập ngừng, "Lúc nãy tôi hành động hơi thiếu suy nghĩ. Xin lỗi nếu nó làm ảnh hưởng đến cô."

Cô mở to mắt nhìn anh. Anh xin lỗi cô vì đã bảo vệ cô đấy à?

"Không đâu!", cô thốt lên gần như cùng lúc với anh, "Tôi... tôi đang định cảm ơn anh... Tôi rất cảm kích..."

Alex bật cười, anh lắc đầu nhè nhẹ. Cô không hiểu ý nghĩa của cái lắc đầu ấy.

"Tôi đã nóng giận, Đình Đình ạ."

Cô định lên tiếng thì anh đã ngắt lời. "Có muốn nghe nhạc không?"

Chủ đề thay đổi nhanh thật. Cô còn chưa kịp cho anh biết rằng cô rất ngưỡng mộ anh thì anh đã nhảy sang vấn đề khác. Ngậm ngùi gật đầu, cô nhích về phía anh một chút khi anh xoay người lấy điện thoại.

Alex mở một bài nhạc cổ điển. Sự réo rắt của nó vô tình thu hút cô một cách kì lạ.

"Cô có muốn biết đây là bài gì không?"

"Có", cô nhìn anh. Ánh mắt anh vẫn hướng về xa lắm.

"Se la mia Morte Brami, có nghĩa là "Nếu em muốn anh phải chết"

".

Cô rùng mình, không phải vì cơn gió mạnh vừa ào đến. Anh nhìn cô, cười hiền lành, nhưng lại khiến cô bất an.

"Vì... vì sao thế? Hi sinh vì yêu à?", cô cố gắng mỉm cười, chẳng đọc được điều gì trong đôi mắt anh cả.

"Hoàn toàn khác đấy", anh cúi đầu và rút ra một điếu thuốc từ bao thuốc cô cầm trên tay, "Bài hát này của một nhà soạn nhạc người Ý, Carlo Gesualdo. Ông ta là nhạc sĩ, nhưng đồng thời là một kẻ giết người."

Alex bật lửa. Ánh sáng bất ngờ lóe lên ấy khiến cô giật mình, hoang mang vì vẫn chưa hiểu ý của anh.

"Carlo rất yêu vợ", anh thổi khói, tiếp tục câu chuyện, "Nhưng một ngày, ông ta bắt gặp vợ ngoại tình, cùng nhân tình, trên giường của mình. Cô nghĩ ông ta sẽ làm gì?"

"Sẽ đánh nhân tình của vợ ư?", cô bị hỏi bất ngờ, nghĩ không thông. Anh nhếch khóe miệng lên, tạo thành nụ cười khinh khỉnh.

"Ngược lại, Carlo đâm chết vợ mình. Ông ta bắt kẻ nhân tình mặc chiếc đầm rách nát, đẫm máu vợ, bắt hắn ta phải tự làm nhục bản thân trong chiếc váy ấy, rồi Carlo đâm chết hắn ta."

Cô nghĩ biểu hiện của mình không phù hợp trước câu chuyện của anh. Vì sao anh lại thích bài hát của một kẻ giết người? Vì nó hay?

"Vậy là... ông ta viết bài hát vì hối hận?", cô lắp bắp. Anh lại lắc đầu.

"Carlo trở về nhà, đánh chết đứa con còn nằm trong nôi của mình", anh hít một hơi rất dài, "Trong cơn ghen, một người đàn ông đã đâm chết vợ, và đánh một đứa trẻ đến chết bằng một vật dụng trong nhà. Cô có nghĩ viết một bài hát có thể thay lời xin lỗi không?"

Cô rùng mình. Một người đàn ông khi ghen đã giết chết ba người, trong đó có vợ và đứa con còn nằm nôi. Anh đang ám chỉ điều gì? Bi kịch của một kẻ ghen tuông?

"Vì... ông ta quá yêu vợ", cô đáp. Không có nỗi đau nào đau đớn nhiều bằng nỗi đau bị phản bội.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!