Bạch Thiên Thư vô cùng tức giận khi nhìn thấy bức ảnh trên instagram của Alex.
Bức ảnh chỉ đơn giản chụp hai tấm thiệp mời từ Paris fashion show, trên phông nền rất đẹp, caption cũng chỉ một hình trái tim đơn giản, và quan trọng, một trong hai tấm thiệp mời được tag tên tài khoản instagram của Phan Hải Đình.
Ở giây phút nhìn thấy tên Phan Hải Đình được ẩn dụ ở tấm thiệp mời kia, cô đã biết mình thua cuộc. Alex không những nhất quyết bảo cô đừng gọi điện làm phiền, mà còn công khai nói rằng Phan Hải Đình sẽ là người cùng anh đi dự Tuần lễ thời trang Paris.
Họ đều được nhận giấy mời cho nghệ sĩ hạng A. Còn cô, đến một cái mail mời đi dự cũng không có chứ đừng nói đến giấy mời.
Dù tự nhủ "họ sẽ gửi trong vài ngày tới thôi", cô vẫn không hề an tâm khi thấy được sự thật hiển nhiên rằng sẽ chẳng có lời mời nào được gửi đến cả. Bởi cô không là ai ngoài một MC truyền hình trong một show truyền hình. Những show khác còn chưa đạt được rating bằng một nửa chương trình Thời sự. Mà đó là cô chí ít cũng đã được biết đến. Nếu không nhờ lợi thế ngoại hình và việc chăm chỉ đăng ảnh của mình thật là độc đáo lên mạng xã hội, chắc chắn không ai nhớ được cả họ và tên của cô.
Meet the Stars cho cô đòn bẩy tốt, nhưng chưa đủ tốt để cô vươn ra ngoài đất nước này.
Nói đến tốt nhất, phải là Alex kìa.
Cô phải làm gì đó thôi. Thử một lần không cần Alex xem.
Cô chạy đi tìm ekip chương trình người mẫu ngay lập tức. Cô cần thợ ảnh của họ, ngay bây giờ.
Phan Hải Đình gặp Vương Khả, tâm trạng còn sung sướng lâng lâng. Anh quản lý rõ ràng biết cô được mời mà cố tình giấu.
"An Lôi muốn được là người mời em cơ!", Vương Khả giải thích, "Cậu ấy nói muốn em nhận lời cậu ấy, chứ không phải nhận lời đi vì anh muốn vậy."
"Anh có bao giờ bắt em làm gì đâu, nhỉ?", cô đung đưa chân trên ghế, chống hai tay lên bàn, miệng ngoác ra cười nãy giờ. Cô và quản lý của mình đang ngồi trong quán cà phê gần địa điểm quay, tranh thủ giờ nghỉ giải lao.
"Nhưng từ giờ sẽ có đấy. Thật may cho em không có ai tung ảnh em đang uống rượu hay hút thuốc đêm qua. Hình ảnh chẳng đẹp tí nào!", Vương Khả nhăn mặt, khuấy nhẹ ly cà phê đen ít đường. Cô cười nịnh nọt, nhún vai.
"Chỗ ấy cũng khá là kín, hơn nữa Alex ngồi bên ngoài còn em ngồi bên trong, đám đông bên dưới nhìn lên cũng không thấy em. Mà... thật ra thì em mang tiếng ác sẵn rồi, ác đương nhiên đi kèm với hư. Em không hỏng là được."
"Lý luận thì hay lắm, nhưng em là con gái, còn nổi tiếng, không nên sảy chân", anh quản lý điềm tĩnh, "Chúng ta không ở trong môi trường giải trí như Hollywood. Em không thể cầm theo chai rượu ra đường hay ngồi trước bậc thềm nhà mình hút thuốc được. Ngay cả mặc váy ngủ ra đường cũng đã là thảm họa rồi đấy."
"Chẳng ai mặc váy ngủ ra đường đâu!", cô trề môi, "Em đang mặc bộ váy chỉ dài đến nửa đùi mà chẳng có ai ý kiến nè!"
Cô vẫn đang mặc trang phục quay phim, là bộ đồng phục trung học được thiết kế rất điệu, nơ bướm trên cổ và váy xếp ly dài ngang đùi. Cô cho rằng bản thân quá "già" để ăn mặc như vậy. Chỉ có đôi giày Timberland màu nâu đất là sự lựa chọn của cô.
"Trang phục diễn theo yêu cầu sẽ khác với trang phục thường ngày em chọn. Không muốn bị gọi là bà cô già thì đừng kéo dài những thói quen khiến mình mau già nữa. Anh chỉ nhắc nhở thêm lần này thôi."
"Được rồi, em sẽ hạn chế hút thuốc và uống ít rượu nhất có thể", cô thở dài, "Nhưng anh biết đấy, em không nghiện đâu."
"Anh biết em không nghiện, nên em mới càng phải giữ để không trở thành nghiện."
"Vậy... tháng sau anh có đi cùng em không? Để còn lải nhải nhắc nhở như thế này nè?"
Vương Khả sưng mặt lên, tặc lưỡi. "Anh muốn quản lý em, đương nhiên. Nhưng không thể, anh quyết định nhường lại công việc tạm thời đó cho An Lôi rồi."
"Hả, sao cơ?", cô tròn mắt, "Hôm qua anh cũng giao em cho Alex, rồi em trở về say bét nhè, hát linh tinh và đăng video lên mạng đấy! Anh vẫn còn tin tưởng anh ấy à?"
"Anh giao em cho Hoàng Thái Thành, quản lý của An Lôi. Thực chất An Lôi mới là người kéo em ra khỏi quán bar và đưa em về tận nhà mà không bị sứt mẻ gì cả."
"Nhưng... nhưng anh là quản lý của em cơ mà!"
"Vé mời của em không kèm người khác, nghĩa là dù có đi theo em thì anh cũng không cùng vào khu vực nghệ sĩ của em được", anh nhún vai, "Những ngôi sao nước ngoài họ cũng có ekip của mình, nhưng thường thì chỉ cho vệ sĩ hoặc một thợ ảnh riêng đi cùng thôi. Mà anh thấy đều chẳng cần thiết, vì đã có An Lôi rồi."
"Anh tin Alex hơn cả vệ sĩ cơ à!", cô thốt lên, "Bọn em...", lại hạ giọng thấp và chúi người về phía anh, "... không hẹn hò thật mà, nhớ chứ?"
"Anh biết, nhưng anh không đi theo được. Quản lý của An Lôi cũng ở nhà kìa. Nghĩa vụ nhiều nhất của bọn anh là lo cho hai người một dàn vệ sĩ khỏe mạnh và một chiếc limosine thật tốt để di chuyển trong năm ngày ở Paris thôi. Về chỗ ở trong khách sạn, hai em đã được ban tổ chức chuẩn bị cho hết rồi."
"Anh sẽ để em lạc lõng ở Paris một mình à?", cô phụng phịu, trề môi xuống. Vương Khả khoanh tay trước ngực, cười một tràng.
"Không ai để em lạc lõng cả! Nếu em chê cơ hội được ở riêng cùng An Lôi mà anh và Hoàng Thái Thành đã vất vả giành cho... thì được, anh sẽ đặt vé đi Paris cùng em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!