Tối hôm đó, trong một quán bar lớn, Alex ngồi trên tầng cùng Hoàng Thái Thành, nhìn xuống dưới, nơi náo nhiệt nhất. Danny Richard đang ở đó, trên bục DJ, cuồng nhiệt cùng với người hâm mộ đang bâu kín bên dưới.
"Cậu nói gì với cô ấy?"
Hoàng Thái Thành châm một điếu thuốc, nhìn Alex. Anh chậm rãi thổi ra làn khói xám ngắt, vẫn chỉ nhìn vào đám đông.
"Như mọi lần. Nói đừng liên lạc nữa. Nhưng có lẽ cô ấy không chịu."
Họ đang nhắc đến Bạch Thiên Thư. Ngày hôm nay, khi đang quay phim, cô MC đã gọi điện cho anh cả chục lần cho đến khi anh chịu bắt máy. Ngay cả Hoàng Thái Thành thay mặt anh cũng không thể chấm dứt những cú điện thoại dai dẳng.
"Vì sao cô ấy tự nhiên đeo bám cậu như vậy?", Hoàng Thái Thành bật cười, "Không phải là... giấu tôi làm gì rồi đấy chứ?"
"Không có đâu", Alex cười khẩy, "Tôi cũng không biết. Giá như ngày trước cô ấy cũng được như lúc này, có lẽ giờ báo chí tốn giấy mực lắm đấy."
"Phụ nữ, quá là khó hiểu!"
Rồi anh chàng quản lý uống một ngụm lớn Martini. Alex chỉ nhìn không rời vào đám đông bên dưới.
"Sao đấy? Mất dấu rồi à?"
Alex lắc đầu, kèm theo đó Hoàng Thái Thành nhìn vào một đám đang xúm xít ở gần Danny.
Phan Hải Đình đứng giữa, fan vây quanh, những chiếc máy ảnh giơ lên cao, chớp nháy.
"Cậu canh chừng cô ấy cứ như bố mẹ cô ấy vậy!", anh quản lý nói đùa, "Cô ấy tự lo được mà!"
Quả là thế. Cô đã vẫy tay chào người hâm mộ và đi lên cầu thang. Cô đang lên đây.
"Tôi không biết. Tôi chỉ không muốn có ai chạm vào cô ấy."
"Cậu đang ghen như một người yêu thật sự vậy!"
"Ước gì được như thế", Alex nhàn nhạt trả lời, dụi tắt điếu thuốc khi Phan Hải Đình đến gần.
"Nghe nhạc sống của Danny thật tuyệt!", cô chạy đến, ngồi vào chiếc ghế của mình cạnh Alex, "Tôi nhất định sẽ thành fan hâm mộ của anh ấy!"
Dứt lời, cô cầm lên cốc Martini và uống một ngụm rất đầy. Alex nhăn mặt, nhìn chằm chằm vào cốc rượu cạn đáy khi cô đặt xuống.
"Uống ít thôi", anh nhắc. Cô phẩy tay. Từ lúc Vương Khả để cô đi theo Alex với lời hứa chắc nịch của Hoàng Thái Thành, cô đã "tàn phá" hết một chai rượu.
"Mấy tháng rồi tôi mới vào đây đấy", cô phấn khích bỏ qua, "Anh có phiền không?"
Cô đang hỏi Hoàng Thái Thành, và anh quản lý nhún vai, lấy ra một điếu thuốc và châm lửa cho nó.
"Cô... hút thuốc à?", Alex há hốc miệng kinh ngạc, nhìn chằm chằm vào Phan Hải Đình. Cô rất thản nhiên thổi khói, cười.
"Tôi chỉ muốn giữ hình ảnh trước công chúng thôi. Ở đây thì tôi không muốn diễn."
"Tôi có cảm giác mình chả biết cái quái gì về cô", anh bật cười, tuy nhiên chỉ muốn giật điếu thuốc khỏi những ngón tay nhỏ bé của cô. Cô không phải người con gái đơn giản như anh vẫn tưởng tượng.
"Không ai có thể biết chắc về một người nào đó cả, Alex ạ", cô lắc đầu,"Tôi cũng không muốn người khác biết quá nhiều về tôi. Tôi vẫn muốn có những bí mật của riêng mình."
"Tôi có nên thấy vui khi được biết bí mật này của cô không?", anh cười mà không biết nên thể hiện cảm xúc ra sao. Cô búng tay.
"Đây không phải bí mật. Có lẽ quản lý của anh và mọi người ở đây đều nên thấy vui."
Hoàng Thái Thành phá lên cười. Cô khiến anh đôi khi trở thành đứa con trai ngờ nghệch.
Alex tựa vào lưng ghế, hai chân duỗi thẳng gác chéo lên nhau. "Tôi cho rằng tôi sẽ thành người bạn trai không hoàn hảo khi để người yêu mình đi bar đến đêm, uống rượu và hút thuốc mà không can thiệp gì cả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!