Alex lắng nghe tiếng cửa đóng sập lại, âm thanh bước đi dứt khoát của cô nhắc nhở anh rằng cô đã hoàn toàn căm ghét mình. Anh phì cười, nụ cười thống khổ. Anh biết phải làm gì bây giờ, khi cô không cảm nhận được anh. Cô không muốn dây dưa với anh, cô không muốn yêu anh.
Nhưng anh sẽ không bao giờ hối hận vì đã làm vậy với cô. Bởi anh đã sống với cảm xúc thật nhất của mình. Anh không nghĩ rằng sẽ có bất kì thời điểm nào trong đời anh thành thật với một người như thế nữa. Dù cho anh có thành kẻ cực kì đáng khinh trong mắt cô, hay cô có nghĩ anh đang lợi dụng cô đi nữa, anh tự nhủ, bản chất của mình cũng chỉ đến thế mà thôi. Kẻ không biết kiềm chế, kẻ ích kỉ không màng đến cảm xúc của người khác. Của Phan Hải Đình.
Alex tựa đầu ra sau ghế, nhắm mắt lại, anh chẳng muốn làm gì bây giờ cả. Cô khiến cảm xúc trong anh trào dâng thành khoái cảm, rồi chính cô đẩy nó thành nỗi tuyệt vọng cùng cực. Anh ngạc nhiên vì anh chịu được điều đó, vì anh đáng bị thế này. Anh thật ngu ngốc khi luôn nhắc đến Bạch Thiên Thư trước mặt cô. Anh chỉ muốn tự nhắc nhở mình: anh không được lấn sâu thêm nữa, vì cô không phải là của anh.
Alex thò tay vào túi quần tìm điện thoại, cả người uể oải như vừa bị vắt kiệt sức lực. Anh không nhận ra mình có nhiều cuộc gọi nhỡ đến thế. Ngoài tin nhắn của Hoàng Thái Thành báo rằng đã chuyển xong đồ cách đây không lâu, còn lại toàn bộ là các cuộc gọi từ Bạch Thiên Thư. Anh thở ra, ấn nút gọi lại. Anh thấy mệt nhoài. Không hiểu sao chỉ vì Phan Hải Đình, anh bỗng dưng cảm thấy chẳng thiết tha bất cứ điều gì khác vào lúc này.
Giá như cửa mở ra, cô quay lại. Cô nhìn vào mắt anh và nói, chúng ta có thể làm quen nhau không? Anh sẽ dành tặng cô nụ cười đẹp nhất của mình, Có, tôi chờ đợi câu nói này của em từ giây phút chúng ta mới gặp nhau. Chào em, tôi là Alex. Anh sẽ vô cùng hạnh phúc khi cô nói rằng, cô không ghét anh, cô có quan tâm đến anh. Anh không làm mọi thứ để muốn cô phải cảm kích nó. Anh không làm mọi thứ để cô nghĩ rằng anh thương hại cô.
Anh không thể gặp cô mà nói, này Đình Đình, cô có tin vào tình cảm nảy sinh từ cái nhìn đầu tiên không? Tôi tin đấy. Anh làm sao mà nói thế được, trong khi, thật ngu ngốc, anh nghĩ anh vẫn còn thích Bạch Thiên Thư. Anh chưa từng dám thừa nhận anh bị Phan Hải Đình thu hút, cho đến khi anh để Bạch Thiên Thư hôn anh trong kho đạo cụ. Anh không biết bản thân lại nhẹ nhõm như thế khi không cảm thấy cái quái gì trước nụ hôn của cô nàng MC. Anh chỉ muốn chạy đi tìm Phan Hải Đình, ngay lúc đó, nói thẳng vào mặt cô là, Cô nàng kiêu kì kia, tôi thật sự hết thích người khác rồi. Hay là chúng ta hẹn hò đi...
Giọng nói của Bạch Thiên Thư kéo anh thoát khỏi dòng ảo tưởng của chính mình. Đây là hiện tại, nơi không có Phan Hải Đình nào quay lại gõ cửa.
"Anh đã ở đâu vậy, Alex?"
"Anh đang ở nhà", anh mang theo sự mệt mỏi vào trong giọng nói, "Anh muốn nghỉ ngơi, Thiên Thư..."
"Vì sao anh không nghe điện thoại của tôi?", cô MC lớn tiếng, anh nhăn mặt, úp điện thoại xuống vai, chỉ nghe thấy vài tiếng nheo nhéo bên tai.
"Nghe này, nghe anh này!", Alex ngắt lời, "Anh mệt mỏi lắm rồi. Em không tin anh cũng được, đó là việc của em. Sự thật là anh không muốn quan tâm đến bất cứ chuyện gì liên quan đến em nữa. Xin em, hãy hiểu đi!"
"Vì sao lại thế, Alex?", Bạch Thiên Thư gắt gỏng, "Anh từng bảo anh sẽ đợi em cơ mà, tình yêu của anh chỉ đến thế này thôi à? Anh có cần phải diễn hết mình như thế không?"
"Vì Chúa, thôi đi!", anh rít lên, "Em không hề yêu anh một tí nào, Thiên Thư ạ, em nghĩ anh không nhận ra điều đó à? Em đã bao giờ thèm quan tâm đến anh, hỏi thăm anh, chí ít là theo dõi các hoạt động nghệ thuật của anh chưa? Vì sao em muốn anh phải chờ đợi em, khi mà em không hề có tình cảm với anh? Em muốn gì, sự quan tâm à? Hay anh chỉ là người dự phòng của em, để khi vui chơi chán rồi thì em tìm đến anh?
Anh cần phải sống, em ạ, anh mệt lắm rồi!"
"Em... em quá bận!", giọng cô MC gượng gạo hơn một chút, "Anh nói anh sẽ chờ em, nên em sẽ bù đắp khi nào em xong việc..."
"Anh cũng rất bận, Thiên Thư ạ. Anh không muốn thành một thằng ngốc, một tên khờ khạo để em điều khiển."
"Anh thật buồn cười, có phải con bé diễn viên bắt anh phải nói thế không?", Bạch Thiên Thư không mảy may chịu thua, "Nó tưởng anh yêu nó nên giờ anh phải đối xử tệ với em để em từ bỏ anh chứ gì?"
"Em chưa bao giờ chọn anh, thì em từ bỏ cái gì?", Alex nhếch miệng cười, "Chuyện này không phải vì Phan Hải Đình. Không ai thích mãi một người không thích mình cả, Thiên Thư ạ."
"Lại còn bênh nó!", cô MC đay nghiến, "Anh tưởng tôi không biết anh với nó chỉ là diễn à? Không thiếu người biết anh yêu tôi đâu, Alex, ai thèm tin anh với nó yêu nhau?"
Alex điếng người. Cô gái này đâu phải người anh từng biết?
"Anh không diễn", Alex nhấn mạnh, "Anh không cần thuyết phục ai phải tin, người ta sẽ tin vào những gì họ thấy."
"Buồn cười!", Bạch Thiên Thư cười phá lên, "Thứ mà anh cho chúng nó thấy chỉ là mớ tình cảm rẻ tiền giả tạo. Anh tưởng nói vài câu ong bướm tán tỉnh nhau trên tv mà người ta tin anh và cô ta yêu nhau thật lòng à? Ôi thôi đi, tôi nhìn còn thấy một đống bầy nhầy chẳng đáng giá một đồng! Anh yêu tôi, Alex. Đừng cố phủ nhận nó nữa. Giờ tôi đồng ý bên cạnh anh rồi đây này, không phải đó là điều anh vẫn muốn à?
Muốn được yêu?"
Alex nổi giận. Anh không tin được vào tai mình. Làm sao một người xinh đẹp, có học thức như Bạch Thiên Thư lại nói ra được những điều khủng khiếp như thế? Anh chưa từng dám nghĩ con người có thể trở mặt nhanh như vậy. Nhất là người anh đã dành tình cảm từ khá lâu rồi.
Anh gặp Bạch Thiên Thư lần đầu khi chuẩn bị phỏng vấn tại đài truyền hình. Cô MC khi ấy chỉ là một người mẫu vô danh, chưa nổi, chưa có vị trí MC ở Meet the Stars. Ấn tượng của anh là một cô nàng nhỏ nhẹ, lễ phép, luôn cúi đầu chào người khác, cảm ơn khi ai đó khen ngoại hình của mình. Cô đang đợi đến lượt thử sức vào vị trí MC ấy. Cô là người ngoan nhất trong số những người ở đó, ngồi im đàng hoàng chờ đợi người ta gọi tên. Phỏng vấn xong, Alex lại thấy cô đứng một mình bên ngoài đài truyền hình.
Mùa thu, trời thì mưa râm ran, mà cô có vẻ không chuẩn bị kĩ. Anh đã lại gần bắt chuyện, ngỏ ý muốn cô về cùng anh và Hoàng Thái Thành. Cô trả lời rất phải phép, lịch sự, toát ra vẻ học thức của một người đã học hết trường lớp đàng hoàng. Lúc ấy, anh chỉ quý mến sự dễ chịu, thân thiện và ngoan ngoãn của cô. Anh không nghĩ rằng chỉ một thời gian ngắn sau, anh thấy mình thích cô. Nhưng buồn cười thay, cô lúc nào cũng phớt lờ. Giống y như tình cảnh của anh lúc này, cô ném anh vào sọt rác. Cô hoàn toàn không thèm bận tâm đến anh. Có lúc anh tưởng Bạch Thiên Thư đã có người khác nên ngó lơ anh như vậy, nhưng rồi không phải. Cô chỉ chăm chăm đạt được vị trí MC của Meet the Stars, cô cuối cùng cũng làm được. Anh đã rời hẳn ngày của show diễn, mời cô đi ăn như một người bạn bình thường, muốn chia vui với cô. Cô nhận lời nhưng đã không đến. Cô bảo cô quên mình đã hẹn với mấy người khác. Anh đã chờ cô đến tối mịt, và ra về với trái tim rách nát. Anh biết cô không có tình cảm với mình. Anh không là gì trong mắt cô. Anh ngừng theo đuổi, anh không muốn làm phiền.
Vài tuần trước Paris fashion show, Bạch Thiên Thư gọi điện cho anh. Cô nói mình được mời đến event Tuần lễ thời trang, muốn anh đi cùng. Anh nhận lời, anh đến đón cô. Anh thấy lạ lùng bởi cô bám dính anh không rời. Cô quyến rũ và cực kì xinh đẹp. Anh nghĩ rằng cô đã đổi ý, nghĩ cô thấy thiếu thốn khi không có anh bên cạnh. Cô đã thân thiết với anh suốt cả event, và họ được đồn yêu nhau. Cô không nhận nên anh cũng chẳng nhận, anh để yên những tin đồn, không dập tắt, mặc kệ.
Khi After Spotlight chộp lấy tin đồn nóng bỏng tay ấy và tìm đến anh, anh cũng úp mở rằng mẫu người anh thích giống người mẫu, MC Bạch Thiên Thư. Anh chẳng cần nói gì nữa, Bạch Thiên Thư cũng không ý kiến gì. Đến gần Paris fashion show, anh nghe tin Bạch Thiên Thư được mời sang Pháp, cô sẽ đi Pháp và có thể cạnh tranh cho một suất catwalk trong show. Anh gặp cô, chúc mừng cô, hỏi cô liệu trước khi đi Paris, cô có thể cho anh một cơ hội yêu thương cô được không? Bạch Thiên Thư băn khoăn, lưỡng lự, bảo anh đợi cô trở về. Anh đợi, rốt cuộc khi quay lại, cô nói anh không phải kiểu người cô thích. Nhưng họ có thể là bạn. Bạn, từ ngữ khốn nạn nhất nếu nó phát ra từ miệng người mình thích. Anh lại từ bỏ, anh không còn khả năng chịu thương nữa. Rốt cuộc, anh cũng chỉ là một người bình thường. Anh không thể nhìn trái tim mình bị dày xéo.
Suốt từ khi đó đến giờ, anh không tiếp tục chạy theo tán tỉnh Bạch Thiên Thư. Anh tập trung vào công việc, sự nghiệp, chỉ nuối tiếc tình cảm của mình vào một hình xăm nho nhỏ ở khuất sau tai mà thôi. Đôi khi, vì công việc, anh quyết định hẹn hò một vài người để tìm lại cảm giác, để biết rằng mình đã hoàn toàn quên đi tình cảm với Bạch Thiên Thư, nhưng thất bại.
Anh không có cảm giác với bất cứ ai cả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!