Chương 10: (Vô Đề)

Bạch Thiên Thư trở về nhà sau khi kết thúc chương trình. Cô rất nhanh rút điện thoại ra, việc đầu tiên là kiểm tra tin nhắn. Không có tin nhắn nào đến từ Alex.

Đây là việc không bình thường. Cô đã cảm thấy như vậy từ khi Alex ra về cùng Phan Hải Đình. Alex cố tình chọc tức cô, chắc chắn là vậy. Anh chưa bao giờ lên tiếng nói anh có tình cảm với ai, trừ cô. Dù anh không nói ra tên cô, nhưng thông qua báo mạng, cô biết thừa mọi người đều biết đó là cô. Tất cả những vụ hẹn hò trước đây của anh để PR phim theo yêu cầu nhà đài, anh thường giữ cho chúng giống như "một tin đồn". Những cử chỉ của anh luôn ở mức"quan tâm vừa đủ", và nhiều nhất bọn họ chỉ đi ăn.

Anh chưa bao giờ chính thức xác nhận anh đang có tình cảm với bất cứ ai. Vậy mà hôm nay, trước mặt cô, anh nói anh có cảm xúc với Phan Hải Đình. Không cần biết vì sao anh làm vậy, rõ ràng lần này anh đã đi quá xa rồi.

Cô gọi Alex, không có gì ngoài hộp thư thoại. Cô gửi một tin nhắn, Gọi lại cho em nhé. Cô chờ đợi, một tiếng trôi qua vẫn không có gì. Lần thứ hai nhấc máy gọi, lại là hộp thư thoại. Gọi lại đi, cô hét vào điện thoại, bực bội tắt máy. Anh ta đang trả đũa cô, cô biết thừa rồi, trả đũa cô và làm cô tức chết. Cô sẽ không tức, không bực. Alex không thể làm cô bực mình được.

Phan Hải Đình đang ở trong căn hộ của Alex.

Cô ngồi một mình trên ghế, trong bóng tối, biết rằng bây giờ đã rất muộn. Căn hộ anh mới mua còn chưa kê hết đồ, im ắng, chỉ có tiếng đồng hồ giật từng tiếng nặng trịch.

Cô không biết vì sao lại thành ra thế này. Đầu óc cô trống rỗng, không hiểu vì sao lại thành ra thế này. Cô có muốn thế đâu! Thực chất, cô có làm gì đâu!

Khoảng một tiếng trước, Alex lái chiếc Audi của cô vào bãi gửi xe, thuần thục như đang lái xe của mình. Cô không nói với anh một lời nào, anh cũng vậy. Cô bị ám ảnh bởi sự khốn nạn bất ngờ của anh, vì anh đột nhiên không giống người mà cô từng nghĩ. Anh khó hiểu, cực kì khó hiểu. Cô không biết vì sao lại trở thành đối tượng tiếp cận của anh, hay vì anh có thói quen tiếp cận với tất cả bạn diễn của mình?

"Định ngồi luôn trong đấy à?", Alex nhìn cô, giọng nói không còn mềm mượt, kiên nhẫn như những hôm trước nữa. Anh dường như hoàn toàn trở thành một kẻ vô lại

- cô sẽ luôn ghi nhớ. Anh mặc kệ việc cô có đáp lại hay không, ra khỏi xe nhưng vẫn cắm chìa khóa trong ổ.

Cô thề rằng, khi thấy anh bước đi vô cùng kiêu ngạo trước mũi xe của mình, cô chỉ muốn phóng đến tông anh một phát. Anh đáng bị như vậy.

Cô hậm hực ra khỏi xe, gót giày đập lộp cộp trên sàn bê tông. Cô nhăn mặt vì căm ghét chính âm thanh này phát ra từ mình, giá như cô đi một đôi sneaker để trông không giống như đang đi theo Alex. Cô sẽ êm ái rẽ sang làn xe bên cạnh, đợi cho Alex vào thang máy và đi lên rồi mới chui ra và ấn nút. Giờ thì không, mà cô cũng mặc xác. Anh ta có đi lên cùng cô hay không, cô sẽ không cần bận tâm đến.

Alex vô cùng kiên nhẫn đến mức khó chịu, nhất định ấn nút giữ cửa thang máy cho đến khi cô chịu bước vào. Giờ này chẳng còn ai đứng chung thang máy với họ. Cô lại ở cùng trong không gian chật hẹp này với Alex

-Vô

-Lại, mà cô thề sẽ đập nát cửa thang máy bằng đôi Valentino rồi trèo ra ngoài bất kể khó khăn, nếu chiếc thang máy này dám dừng lại một lần nữa. Dù cô có thể hiện thái độ khó chịu thế nào, quả tim quỷ tha ma bắt của cô vẫn cố đập rất mạnh khi đứng cạnh anh như thế.

Cô sợ rằng anh sẽ nghe thấy, bởi lần này anh tựa vào thành thang máy bên cạnh cô, mặt hướng về phía cô. Có lẽ cô đứng quá gần biển hiện số tầng, cô cũng chẳng quan tâm. Cô nhận ra Alex nhấn đúng số tầng của mình, chứng tỏ anh ta đã chọn một căn hộ cùng nơi cô sống.

"Này cưng."

"Đừng gọi tôi như thế!", cô hằn học trả lời, "Tôi không phải cưng của anh!"

"Cô có biết thang máy này có gắn camera không?"

"Thì sao?"

Cô biết, cô cố tình chọn ở khu chung cư này vì vấn đề an ninh rất cao. Cô không muốn nơi ở của mình bị rình rập, nhòm ngó hay đột nhập bởi bất cứ ai

- dù là những tên săn ảnh hay fan hâm mộ. Cô đã từng bị trộm viếng một lần

- là fan của cô

- ở nơi ở cũ. Vương Khả đã rất khó khăn để tìm cho cô chỗ này, camera an ninh khắp nơi, hoạt động 24/24.

Alex không trả lời câu hỏi của cô, thay vào đó, anh tiến đến gần cô và ép cô vào trong góc.

"Tránh xa tôi ra! Anh lại định giở trò gì vậy?", cô ngay lập tức dùng tay đẩy anh, nhưng anh không quan tâm vì lực đẩy của cô chưa bao giờ khiến anh di chuyển. Một phần bởi cơ thể cô gần như ngừng hoạt động mỗi khi anh đến gần. Cô phải là con người với lý trí mạnh mẽ mới không ngất xỉu trước anh.

"Chúng mình vừa cãi nhau đấy, cưng ạ", anh thì thầm với cô, "Để em biết rõ, đã có người dừng xe lại chụp ảnh bọn mình rồi. Mà em lại chẳng nhạy cảm gì cả..."

Cô trợn mắt nhìn anh. Cô cũng biết đột nhiên dừng xe giữa đường và nhảy ra ngoài rồi gào lên với Alex chưa bao giờ là ý tưởng tốt. Rủi ro bị nhìn thấy là cực kì nhiều, có lẽ Alex nhận ra họ bị chụp ảnh nên mới khiêu khích cô trở về xe của mình. Cô đã bị cơn giận đàn áp mọi thứ, chẳng cần biết xung quanh thế nào nữa.

Nhưng lúc này là một thảm họa. Bụng cô nôn nao khi Alex ở quá gần. Cô biết chắc anh nghe thấy tiếng tim cô đập mạnh, chính cô còn nghe rõ mồn một từng nhịp phản bội. Cô muốn quay lưng với anh, nhưng cơ thể và trí óc cô muốn chạy theo anh. Alex biết điều đó. Anh biết hết. Anh có thể nhìn vào mắt cô và nói rằng cô hoàn toàn không thể chống lại anh.

"Anh vẫn muốn... tiếp tục màn kịch mệt mỏi này của anh à?", cô nheo mắt, tỏ ra cứng rắn bằng cách chế nhạo. Nhưng chính cô lại đang tố cáo bản thân khi đôi mắt cô không thể nhìn thẳng vào Alex. Cô không biết màu nâu lục nhạt trong mắt anh biến thành màu gì nữa, vì mắt cô dán chặt vào đôi môi anh. Đang-ở

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!