Chương 1: (Vô Đề)

Mùa hè là mùa oi bức. Dưới cái nóng ba mươi ba độ, một đám người vẫn đang vật lộn để chống chọi lại cái khát và cái đói, cố gắng hết mức nhường nhịn nhau.

Ở khoảng sân xi măng rộng nhất trong công viên, có năm, sáu toa xe moóc đỗ lại gần nhau. Bình thường chẳng có mấy ai đi dạo ngoài công viên trong cái nắng nóng thiêu trụi vạn vật này, nhưng hôm nay, công viên đông nghịt. Người ta mang quạt tay đi và quạt phành phạch. Người ta mang hàng tá chai nước đông lạnh đi và nốc hết chỉ trong vài phút. Người ta chen nhau, lờ đi mùi mồ hôi người khó chịu và hơi nóng bốc lên từ mặt đất.

Người ta chỉ chăm chăm có một chỗ đứng đẹp nhất và giơ smartphone ra ghi hình.

Giữa đám đông đang bị quây lại đó là đoàn làm phim của đài truyền hình. Các diễn viên thì chẳng thấy đâu, chỉ thấy mấy tay nhân viên kĩ thuật lúi húi chỉnh phông nền, chỉnh máy quay, chỉnh ánh sáng. Mười phút nữa mới bắt đầu cảnh quay, và chẳng ai nói với ai câu nào để tránh xung đột.

Toa xe moóc số ba có dán hình ngôi sao vàng chóe. Đương nhiên toa xe đó là chỗ nghỉ của các ngôi sao. Bộ phim này có hai diễn viên trẻ đang nổi tiếng tham gia, tiếng vang vô cùng lớn. Họ đang trên đà phát triển của sự nghiệp, đồng nghĩa với họ sẽ là chiếc cầu nối để bộ phim đến với độc giả. Họ được nhận những sự chăm sóc đặc biệt, vì thế, họ không nằm trong số các diễn viên ở toa xe moóc số ba.

Toa xe moóc số hai dành cho nữ diễn viên chính. Phan Hải Đình, cô gái "con nhà nòi" đi đóng phim từ năm mười hai tuổi, lựa chọn số một cho tất cả các vai... nữ phản diện. Cô có thân hình cân đối, tuy nhiên lại hơi thấp; gương mặt sáng láng với đôi mắt chứa đựng vô vàn sự thông minh. Cô có mái tóc ngắn đặc trưng màu rượu vang, uốn xoăn kiểu bohemian và rẽ ngôi lệch gợi cảm.

Cô có khả năng vào mọi loại vai diễn và nói được ba thứ tiếng, tuy vậy, gương mặt và đôi mắt cô thường được lựa chọn để vào vai "phản diện". Các đạo diễn nói rằng, cô quá thông minh so với các vai nữ chính. Người ta sẽ thích các nữ chính trông hiền lành hơn, đạo diễn nào cũng nói vậy.

Phan Hải Đình chỉ có năm phút để nhẩm lại một tập thoại dày năm trăm mười bảy trang A4, trong khi người quản lý, một chàng trai hai mươi tám tuổi tên Vương Khả, vắt cho cô một cốc nước cam đá lạnh. Anh ta nhanh chóng đặt cốc nước cam lên bàn cạnh ghế cô ngồi, rất chuyên nghiệp.

"Em có cần trang điểm lại không? Mồ hôi làm trôi hết phấn rồi."

"Không cần", cô đáp, "Đó chỉ là cảm giác của anh thôi. Khi anh đeo một tạ phấn trên mặt, dù chỉ rơi vài gam thôi anh cũng nhận ra mặt mình nhẹ đi nhiều. Mà em thì vẫn thấy nặng trịch."

"Đừng để bà chị trang điểm nghe thấy là được", Vương Khả cười trước câu nói đùa của cô. Cô uống một hơi hết cốc nước cam, rùng mình.

"Có một cốc nước như vậy giữa thời tiết này thật giống như tìm thấy biển giữa sa mạc vậy. Cảm ơn anh."

"Mất nước sẽ khiến người ta mệt mỏi, và thần sắc của em trên phim sẽ mất. Anh chỉ làm điều nên làm thôi. Tranh thủ đi, chúng ta còn... năm phút."

Trong khi toa xe số hai khẩn trương nạp năng lượng như vậy, thì ở toa xe moóc số một, toa xe của nam chính, chẳng có gì giống như chỗ trú của một diễn viên cả.

"Cậu không thể để nó sau được sao?", quản lý của nam chính tên Hoàng Thái Thành, ngồi dúi một góc trên ghế nhìn chàng diễn viên.

Diễn viên thủ vai nam chính là một anh chàng đẹp trai đúng kiểu nam tính, góc cạnh nhưng không hề cứng nhắc. Ở anh ta có một vẻ lãng mạn điển hình của các chàng trai Pháp, nhất là khi ôm cây đàn guitar thế này.

Alex Simon, còn biết đến với cái tên An Lôi, là đứa con mang một tí dòng máu Pháp. Chỉ một tí thôi, vì anh nghĩ rằng mình còn mang trong mình máu người Do Thái. Ông nội anh là người Pháp gốc Do Thái, vì thế thứ máu lai đó truyền về cho bố anh, truyền sang anh. Nhưng anh chỉ ở Pháp những năm tiểu học mà thôi.

Khi anh học lớp bốn, khoảng mười tuổi, anh đã khiến cư dân mạng một phen phát sốt khi ôm đàn guitar và hát lại bài hát Let it be của The Beatles. Rất thuần thục và bài bản. Anh được coi như một hiện tượng mạng, cũng bởi anh hồi nhỏ rất dễ thương. Anh đã chính thức đi theo con đường ca hát gián tiếp như thế, phát triển thêm vô số nhạc cụ như violon, piano và trống. Bố mẹ anh khá phóng khoáng khi cho anh đi theo đam mê ca hát, không quên hỗ trợ anh học nhạc cụ.

Đến năm mười lăm tuổi, Alex đã chính thức có bản thu âm ca khúc đầu tiên mình viết rồi. Kể từ đó, Alex được coi ngang hàng một ca sĩ, có hai tour diễn nhỏ của riêng mình và vé bán ra luôn luôn hết nhẵn.

Mười tám tuổi, Alex chưa vội vào đại học mà đi thi hát ở show thần tượng phát trên sóng truyền hình. Anh như một cú nổ trong giới nghệ thuật, anh làm điên đảo ban giám khảo và hoàn toàn đánh cắp mọi trái tim người hâm mộ. Anh thoát khỏi hình tượng lãng tử ôm đàn guitar và chuyển sang nhạc dance, anh thậm chí sáng tạo ra cả bước nhảy riêng như một dấu ấn của mình. Alex không còn là hiện tượng mạng nữa, mà là hiện tượng toàn cầu.

Kể cả châu Á hay châu Bắc cực thì người ta vẫn nhắc đến anh như một chàng trai trẻ tài năng, luôn luôn tràn đầy nhiệt huyết.

Hai mươi tuổi, anh nhận lời tham gia bộ phim đầu tiên. Từ lúc đó đến nay, anh đã bỏ túi vô số vai diễn, và đa số đã là vai nam chính. Alex có gương mặt hút mắt, nụ cười chết người, chẳng có góc chết nào hết. Anh cũng từng chụp ảnh cho vài tạp chí thời trang nước ngoài, nhưng không định đi theo con đường người mẫu. Anh hợp với sàn nhảy và sân khấu, hợp với hậu trường, hợp với cây đàn guitar của anh.

Lúc này, Alex đang thong thả ngồi sáng tác một ca khúc mới. Fan của anh đã phát điên với bản demo anh mới ra mắt cách đây vài hôm qua snapchat, nên anh quyết định sẽ hoàn thiện và thu âm nó ngay lập tức. Anh chẳng cần cú đẩy nào hết, bởi lượng fan ngoài kia quá đủ nuôi dưỡng âm nhạc của anh, cả đời.

"Chỉ một tí nữa thôi, Thành ạ. Nó thật tuyệt vời!"

Anh ngân nga một câu hát với đệm đàn nhè nhẹ. Anh chẳng để tâm mấy vào bộ phim đang quay.

"Cậu cần tập trung vào kịch bản kìa. Chúng ta chỉ có vài phút để xem lại mà cậu dành hết thời gian vào sáng tác nhạc ư?"

Chàng quản lý, dù đã bên cạnh cậu ngót mười năm, cũng không thể hiểu nổi cậu ca sĩ của mình.

"Nghề của tôi là hát. Hơn nữa tôi thuộc thoại rồi, tôi có thể nhắc thoại luôn cho bạn diễn cũng được."

Rồi Alex lại ngân nga hát. Anh có vẻ mãn nguyện với giai điệu này.

"Bạn diễn khác thì không nói, nhưng lần này nữ chính với cậu là Phan Hải Đình đấy. Cô gái đó sẽ làm cậu quên hết mọi thứ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!