"Thật sự không sao chứ?"
Vân Chu thấy sắc mặt Du Hoài vẫn còn có chút không ổn lắm.
Có phải quá nóng không? Nhưng máy lạnh trong ký túc xá vẫn thổi gió lạnh rất mạnh mà...
Ánh mắt Vân Chu không rời khỏi mặt Du Hoài một giây, ánh mắt anh chuyên chú luôn rất dễ khiến người ta có ảo giác rằng mình được anh nghiêm túc đặt trong lòng và là duy nhất.
Mười mấy giây sau, người đối diện dường như cuối cùng không thể nhịn được nữa. Vân Chu cảm thấy trước mắt mình đột nhiên tối sầm lại. Du Hoài đưa tay che mắt anh. Vân Chu hoàn toàn không đoán trước được diễn biến này, nhất thời có chút hoảng loạn nói: "Bạn học Du?"
"Đừng nói chuyện."
Giọng Du Hoài khàn hơn bình thường, như đang cố gắng kiềm chế điều gì đó. Vân Chu cuối cùng cũng nhận thấy không khí trong ký túc xá có chút kỳ lạ, lập tức ngậm miệng không nói gì. Anh trong lòng có chút hụt hẫng, Du Hoài đã ghét anh đến mức ngay cả giọng nói của anh cũng không chịu nổi sao?
Vì không nhìn thấy xung quanh, các giác quan khác liền trở nên đặc biệt nhạy bén. Bàn tay che mắt anh rất lạnh, lòng bàn tay hơi chai sạn vô tình cọ qua khóe mắt anh. Vân Chu có chút không thoải mái, vừa định đưa tay gỡ tay Du Hoài ra, bỗng nhiên động tác của Vân Chu khựng lại.
Có một khoảnh khắc, anh cảm thấy hơi thở của Du Hoài dường như rất gần mình. Nhưng cảm giác này chỉ tồn tại chưa đầy một giây, sau đó lập tức biến mất không dấu vết. Vân Chu nghi ngờ đó chỉ là ảo giác của mình.
Một lát sau, Du Hoài bỏ tay ra người cũng lùi lại hai bước. Đây là ý định cách ly vật lý với anh như trước đây. Vân Chu cũng không biết mình đang nghĩ gì, đột nhiên liền tiến lên một bước kéo ống tay áo hắn.
Thân hình Du Hoài cứng đờ.
Vân Chu không chú ý đến sự bất thường của Du Hoài, chỉ là sau khi đưa tay ra mới chậm nửa nhịp nhận ra hành vi của mình có chút l* m*ng. Anh vội vàng buông ra, vừa điên cuồng tìm kiếm trong đầu xem có chủ đề nào có thể giảm bớt sự ngượng ngùng hiện tại không.
Cuối cùng anh không lựa lời mà nói: "À... Nhân tiện, trước đó có một bạn học tên là Lê Ứng đến tìm tôi, nói muốn đổi ký túc xá với tôi."
Áp suất xung quanh lập tức giảm xuống. Hiển nhiên đây không phải là một chủ đề hay, Vân Chu tuyệt vọng với khả năng diễn đạt của mình nhưng lời nói đã thốt ra rồi, cũng chỉ có thể cố gắng tiếp tục nói.
"Tôi cảm thấy chuyện này vẫn cần hỏi ý kiến của cậu, cho nên..."
"Ý kiến của cậu thì sao?" Giọng Du Hoài không có quá nhiều cảm xúc, ánh mắt lại nhìn chằm chằm anh: "Cậu muốn đổi không?"
"Tôi?"
Vân Chu sững sờ không nghĩ tới Du Hoài sẽ hỏi ý kiến của anh. Ý kiến của anh từ trước đến nay là không quan trọng nhất, vì thế không nghĩ nhiều mà nói thẳng: "Đương nhiên là không muốn."
Vân Chu không cảm thấy đây là một vấn đề cần suy xét. Mặc dù Du Hoài vẫn luôn không thích anh, nhưng Vân Chu đã từng ở chung với không ít bạn cùng phòng. Bạn cùng phòng cấp ba ngủ ở giường trên của anh lần đầu tiên nhìn thấy anh đã không ưa, sau đó gần như mỗi ngày đều tìm cách gây sự. Hai bạn cùng phòng đầu tiên ở đại học, khách quan mà nói đương nhiên không thể nói là người xấu, chỉ là sau đó mối quan hệ bạn cùng phòng bình thường dần biến chất, Vân Chu quả thật cũng rất phiền não.
So sánh với Du Hoài lại quá đỗi bình thường. Ngay cả khi không thích anh cũng sẽ không chủ động tìm phiền phức. Vân Chu thầm nghĩ với cái vận may tìm bạn cùng phòng của mình. So với việc mở một hộp mù tiếp theo, nhìn thế nào thì Du Hoài, người có tinh thần ổn định và tuyệt đối sẽ không nảy sinh những ý nghĩ kỳ quái như hai bạn cùng phòng trước của anh, vẫn tốt hơn nhiều.
"Tôi cảm thấy ở cùng ký túc xá với bạn học Du rất tốt."
Thấy Du Hoài im lặng không nói gì, Vân Chu nhận ra lời mình nói hình như cũng có chút ý nghĩa bám riết không buông mà Lê Ứng đã nói trước đó, vội vàng xua tay giải thích: "À, tôi chỉ nói cảm giác của riêng mình thôi, không có ý định can thiệp vào lựa chọn của cậu. Tôi biết cậu ghét tôi, không muốn ở cùng ký túc xá với tôi cho nên nếu cậu cảm thấy đề nghị đổi ký túc xá của bạn học Lê Ứng là được, tôi cũng nhất định sẽ hợp tác..."
"Tôi không có ghét cậu."
Mấy chữ "đổi ký túc xá" nghe hắn phiền lòng một cách khó hiểu, Du Hoài ngắt lời anh: "Cũng không cần cậu rời đi."
Du Hoài nhìn Vân Chu đầu tiên là sững sờ, sau đó không hề che giấu niềm vui trên mặt mình.
"Thật vậy sao? Tốt quá rồi!"
Ánh mắt Vân Chu thản nhiên, đáy mắt chỉ in bóng hình của một mình hắn lại quá có sức mê hoặc. Du Hoài bỗng nhiên thầm nghĩ vừa rồi che mắt anh lại là đúng.
Không thể nhìn thêm một cái nào nữa.
Từ chỗ Du Hoài nhận được câu trả lời rằng hắn không ghét mình, tâm trạng Vân Chu tốt hơn hẳn. Chu Tử Khâm, người luôn chú ý đến anh rất nhanh nhận thấy sự thay đổi của anh. Hắn thử hỏi: "Em và bạn cùng phòng mới ở chung có tốt không?"
"Ừm," Vân Chu gật đầu, nghiêm túc nói: "Bạn học Du là người rất tốt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!