Vân Chu thật không nghĩ Du Hoài có thể là đang giả bệnh, dù sao đó cũng là kỹ thuật diễn đã được cả xã trưởng và phó xã trưởng của câu lạc bộ kịch nói tán thành; Du Hoài nắm bắt rất đúng chỗ trong khoản này. Giọng hắn cũng nhẹ hơn thường ngày, trên mặt không có chút huyết sắc nào, như thể đang rất khó chịu: "Bà xã, anh thật sự rất khó chịu."
Vân Chu nhìn Du Hoài bộ dạng này không tự giác liền mềm lòng, nhưng vừa định cúi người hôn an ủi hắn, Vân Chu lại nghĩ đến điều gì đó, có chút ảo não mà dừng lại động tác của mình: "Anh uống thuốc xong chưa?"
Vân Chu thầm nghĩ mình cũng bị Du Hoài làm cho lệch lạc, khi bị bệnh điều quan trọng nhất đương nhiên là uống thuốc, hôn môi có ích lợi gì? Lại không phải truyện cổ tích. Thấy Vân Chu định rời đi tìm thuốc cho mình, Du Hoài đành phải nói: "Anh uống rồi."
"Thế bây giờ vẫn không thoải mái sao?"
Nghe Vân Chu hỏi như vậy, Du Hoài không nhịn được thở dài một hơi. Giây tiếp theo, tay hắn hơi dùng sức, kéo Vân Chu đến bên cạnh mình. Không đợi Vân Chu mở miệng hỏi hắn, Du Hoài khẽ cụp mắt xuống, một tay khác thuận thế ấn vào sau gáy Vân Chu, tiếp đó thuần thục xâm nhập vào khe môi mềm mại, khiến Vân Chu rốt cuộc không thể hỏi thêm bất kỳ câu hỏi nào lãng phí thời gian.
Khi Du Hoài hôn, biểu cảm của hắn luôn bình tĩnh nhàn nhạt, tựa như không quá đắm chìm, nhưng thực chất bên trong hoàn toàn là phong cách cướp đoạt, nhất định phải chiếm đoạt sạch sẽ từng tấc, chỉ để lại hơi thở của hắn. Một nụ hôn vô cùng nóng bỏng. Trong lúc nghỉ ngơi ngắn ngủi, Du Hoài để Vân Chu dựa vào người mình th* d*c, khẽ nói trả lời thắc mắc có thể có của Vân Chu: "Nhưng mà thuốc không có tác dụng bằng em."
Vân Chu thật ra có chút bực bội, giận Du Hoài dù bị bệnh cũng không quên trêu chọc mình, nhưng lưỡi cậu tê dại, vừa mở miệng đã là tiếng nức nở hàm nghĩa vi diệu, dứt khoát không nói gì cả. Hơn nữa Vân Chu cũng không giận được lâu, thấy Du Hoài khẽ nhíu mày, sự chú ý liền lại đổ dồn vào "bệnh" của hắn.
"Anh có đỡ hơn chút nào không?"
Người bị bắt nạt rõ ràng là chính mình, cuối cùng lại vẫn theo bản năng quan tâm người khác trước. Bởi vậy cũng rất dễ dàng để người khác được đằng chân lân đằng đầu. Du Hoài ôm chặt Vân Chu vào lòng.
"Đỡ hơn nhiều rồi."
Vân Chu là thuốc của hắn, liều thuốc duy nhất.
Dưới danh nghĩa hội chứng thèm da, Du Hoài thuận lý thành chương ôm Vân Chu ngủ một đêm. Ngày hôm sau, Du Hoài bị đánh thức bởi mấy tiếng chuông tin nhắn. Hắn ngủ rất nông, chỉ cần có chút động tĩnh là sẽ tỉnh. Du Hoài không xem, trực tiếp chuyển điện thoại sang chế độ im lặng rồi không quản nữa, sau đó cúi đầu nhìn Vân Chu đang ngủ bên cạnh mình.
Nhìn một lúc, hắn vươn tay vén mái tóc của Vân Chu, ấn xuống một nụ hôn chào buổi sáng. Sau đó, ôm Vân Chu định ngủ tiếp. Du Hoài đã xem qua lịch trình của Vân Chu, hôm nay bọn họ có ở trên giường cả ngày cũng không sao.
Nhưng có vài người thật sự không có mắt, tin nhắn cứ cái này tiếp cái khác gửi đến, lần này là điện thoại của Vân Chu. Để bất cứ lúc nào cũng có thể đáp lại cuộc gọi của giáo sư, Vân Chu để âm lượng thông báo điện thoại rất lớn. Tiếng chuông quen thuộc vừa vang lên, cậu liền lập tức ngồi dậy khỏi giường, đầu óc vẫn còn mơ hồ, nhưng cơ thể đã bản năng đi tìm điện thoại. Chờ mở điện thoại thấy tin nhắn, Vân Chu vì chưa ngủ tỉnh vẫn còn hơi mơ màng, nghi hoặc nói: "... Bạn học Tề Duyên?
Phiếu đăng ký hoạt động?"
Thời gian ôn nhu tốt đẹp đột nhiên bị người khác cắt ngang, biểu cảm của Du Hoài đương nhiên không thể nói là tốt, nhưng vì Vân Chu vẫn ở đó, hắn cũng không tiện trực tiếp phát tác. Tề Duyên không biết mình sắp đại họa lâm đầu, vẫn đang nỗ lực tuyên truyền để gom đủ người. Phiếu đăng ký hoạt động sắp hết hạn, hắn thật sự sợ Du Hoài tên này chỉ lo diễn kịch trước mặt Vân Chu, cuối cùng quên mất chuyện của hắn.
"Chỉ là một hoạt động công ích thôi, nghe tọa đàm, leo núi cắm trại, thời gian là tuần sau, tôi thật sự không tìm đủ người, hy vọng cậu và Du Hoài có thể giúp đỡ."
Vân Chu thì không thấy có vấn đề gì. Cậu trước đây cũng từng làm những nhiệm vụ tương tự như kéo người đến nghe giảng, nên việc người khác tìm mình để đủ số người thì Vân Chu cũng có thể giúp đỡ. Bởi vậy, cậu rất nhanh gật đầu đồng ý: "Tôi không thành vấn đề đâu, nhưng Du Hoài bên kia thì tôi phải hỏi anh ấy trước đã."
Tề Duyên thầm nghĩ chỉ cần cậu đã đồng ý, vậy thì bên Du Hoài không cần hỏi nữa. Khách sạn và cắm trại đều là hai người một nhóm, Du Hoài tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn Vân Chu ở chung với người khác, kể cả phòng hai giường cũng không được.
Nói chuyện xong với Tề Duyên, Vân Chu nhìn về phía Du Hoài hỏi: "Bạn học Tề Duyên nói có một hoạt động công ích leo núi, anh có hứng thú không?"
Du Hoài đối với bất kỳ hoạt động xã giao nào cũng không có hứng thú đặc biệt, nhưng giống như Tề Duyên nghĩ, chỉ cần Vân Chu đã đồng ý, thì bên Du Hoài không cần hỏi nữa. Thế là hai người cùng nhau nộp phiếu đăng ký hoạt động. Chỗ ở tự nhiên cũng ở cùng nhau, Tề Duyên có quyền thao tác ngầm này, huống hồ nếu thật sự để Vân Chu ở cùng người khác, Tề Duyên thật sự sợ mình sống không quá ngày mai.
Cắm trại là phần duy nhất được coi là tương đối thú vị trong hoạt động lần này. Khác với những người khác bị kéo đến cho đủ số, Vân Chu thực ra trong lòng ẩn ẩn có chút mong đợi. Cậu trước đây chưa bao giờ cắm trại ngoài trời, hay nói chính xác hơn, mười mấy năm đầu đời của Vân Chu hầu như chưa từng tham gia bất kỳ hoạt động giải trí nào theo nghĩa thông thường. Một mặt là ở thị trấn nhỏ, áp lực học tập để vươn lên lớn hơn, mặt khác... cũng không có người nào có thể đưa cậu tham gia những hoạt động đó.
Cha mẹ ly hôn từ rất sớm, mẹ lại nhanh chóng tái hôn và có đứa con thứ hai. Cuộc sống của Vân Chu đương nhiên không đến mức như phim truyền hình, không có ăn không có mặc đến mức khoa trương như vậy, chỉ là chính cậu cũng có thể ý thức được rằng, vị trí của cậu trong nhà rất khó xử. Cho nên không thể làm nũng như em trai mình, cũng không thể đưa ra những yêu cầu thêm thắt, tuyệt đối không thể gây phiền phức cho gia đình.
Thực ra Vân Chu thật sự rất dễ thỏa mãn, dù chỉ là cả nhà đi dạo công viên cũng cảm thấy rất vui vẻ, nhưng những khoảnh khắc như vậy cũng chưa từng có một lần nào.
Vân Chu không có kinh nghiệm, lên mạng tìm kiếm trước xem cắm trại trên núi thường cần chuẩn bị những gì, sau đó rất nghiêm túc làm theo hướng dẫn bắt đầu chuẩn bị, đôi khi còn hỏi ý kiến Du Hoài. Nhưng hỏi nhiều, Vân Chu liền cảm thấy mình hưng phấn như vậy có vẻ quá mức, hơn nữa Du Hoài không giống cậu, chỉ sợ sẽ cảm thấy nhàm chán, dù sao đối phương rõ ràng là đang đi cùng cậu.
"Xin lỗi, em hình như hơi quá phấn khích."
"Không có đâu," Du Hoài nói, "Anh trước đây chưa từng cắm trại, cho nên anh cũng rất mong đợi."
Vân Chu sửng sốt: "Bạn học Du trước đây cũng chưa từng cắm trại sao?"
"Ừm," Du Hoài nói với giọng điệu rất tùy ý, "Bởi vì trước đây không có người muốn đi cùng."
"Nhưng bây giờ có rồi," Du Hoài cúi đầu nghiêm túc nhìn Vân Chu chăm chú ghi lại cẩm nang cắm trại vào vở, chậm rãi nói, "Cho nên anh cũng cảm thấy rất thú vị."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!