Vân Chu bị nắm cổ tay kéo vào phòng tắm vòi sen.
"…Anh rõ ràng có thể tự tắm mà."
Du Hoài thản nhiên tự nhiên, không chút chột dạ như nói mê sảng: "Nhưng đầu tôi vẫn còn choáng, nếu em không giúp tôi, lát nữa tôi có thể sẽ ngất xỉu trong đó."
Vân Chu thực ra không tin. Ánh mắt Du Hoài trong veo, nhìn chằm chằm anh quá mức nặng nề, đâu có chút cảm giác say rượu hay say xe nào? Ngược lại là chính anh, bị hơi nước ấm từ vòi sen trong phòng tắm làm da ửng hồng, người cũng mơ mơ màng màng, như thể đã uống rượu vậy.
"Bà xã," Du Hoài lại bắt đầu cụp mi nhìn anh, "Tôi vừa uống rượu xong mà."
Vân Chu thầm nghĩ sao lần nào cũng dùng chiêu này, nhưng do dự hồi lâu, vẫn không thể không thừa nhận mình đành chịu thua trước chiêu này của Du Hoài.
"…Lần cuối cùng thôi đấy."
Du Hoài thầm nghĩ, bà xã của hắn quá mềm lòng, luôn chỉ cần vờn một chút là thỏa hiệp, tốt thì cũng không hẳn là tốt.
Tốt là đối với hắn, không tốt là bên ngoài có quá nhiều kẻ si tâm vọng tưởng mơ ước bà xã hắn, đuổi đi một người lại có một người khác.
Thủ đoạn cũng ngu ngốc. Du Hoài nghĩ đến những lời Chu Tử Khâm cố tình nói với mọi người vừa rồi, thần sắc lạnh lùng.
Chỉ có người chồng không tự tin mới làm loại chuyện này. Hắn có tự tin, nhưng bên cạnh Vân Chu có quá nhiều người như Chu Tử Khâm, đôi khi không thể không phòng ngừa.
Vân Chu không biết Du Hoài đang nghĩ gì trong đầu. Anh đi đến gần, ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng trên người đối phương.
Du Hoài quả thật không uống nhiều lắm, chỉ là nhìn thì như uống rất nhiều, trên thực tế mùi rượu sẽ không quá nồng, vừa đủ độ, sẽ không làm Vân Chu choáng váng.
Vân Chu cúi đầu cởi cúc áo cho hắn, Du Hoài cũng ngửi thấy hơi thở trên người anh, rất khác so với ngày thường, rất hỗn tạp, đi ra ngoài ăn một bữa cơm, liền dính phải hơi thở của người khác.
Đôi mắt Du Hoài rất đen, đâu còn nửa điểm dáng vẻ người yêu chu đáo rộng lượng vừa rồi trước mặt Trần Nham và mọi người.
Trần Húc không biết Du Hoài đang nhẫn nhịn trong một tình huống còn cực đoan hơn.
Ngay cả việc đánh dấu tạm thời cũng không thể có.
Toàn thân bà xã hắn đều là mùi vị của người khác, mà hắn lại không thể dùng mùi vị của mình bao phủ lên.
Bởi vì Beta không thể có tin tức tố.
"Được rồi, giơ tay lên."
Quần áo của Du Hoài là loại có cúc áo đơn giản nhất, không khó cởi. Vân Chu rất nhanh giúp hắn cởi ra và bỏ vào giỏ quần áo bẩn bên cạnh.
"Vậy anh tắm đi, tôi ở ngoài cửa, có chuyện thì gọi tôi nhé."
Nói rồi anh không định nán lại nữa, muốn đi ra ngoài.
Ánh mắt Du Hoài hơi cụp xuống, sau đó thở dài nói: "Bà xã, làm việc phải có đầu có cuối chứ."
Vân Chu chỉ giúp hắn cởi nửa thân trên.
Nhưng lần này Vân Chu nói gì cũng không giúp hắn nữa. Anh cố tình tránh ánh mắt Du Hoài đang đảo qua, trong đầu hiện lên hình ảnh vô tình thoáng nhìn vừa rồi. Anh thầm nghĩ cái này vẫn quá quá đà, lắc đầu kiên quyết, ngữ khí rất dứt khoát: "Tự anh giải quyết đi."
"Tôi tự mình giải quyết không được."
Vân Chu vẫn mặc kệ hắn, bản thân anh cũng không bình tĩnh như vẻ bề ngoài. Giờ phút này chỉ muốn chạy trốn.
Nhưng mới liếc mắt một cái đã bị người nhìn ra mình đang giả vờ bình tĩnh. Đi được nửa đường đã bị ôm ngang, áp lên bức tường ướt đẫm.
"Em vừa nãy rõ ràng đã đồng ý giúp tôi rồi mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!