Vân Chu ngây người nhìn Du Hoài.
Góc họ đứng khá tối, nhưng ánh mắt Du Hoài rực lửa, ánh nhìn dừng trên người Vân Chu có cảm giác tồn tại cực kỳ mãnh liệt.
"Không muốn chỉ làm bạn trai giả của cậu"… Đây là ý mà hắn muốn nói sao?
Vân Chu có một lúc lâu không thể suy nghĩ bình thường.
Thường ngày anh luôn có chút chậm cảm xúc, nhưng điều này không có nghĩa là anh thật sự không cảm nhận được gì.
Nhưng vẫn là quá đột ngột, tại sao lại là lúc này? Bạn học Du lại từ khi nào… Quá nhiều, quá nhiều câu hỏi rối bời trong đầu, Vân Chu cảm thấy đầu mình sắp nổ tung.
"Bạn học Du, cậu hiện tại là……"
Vân Chu ấp úng, vẫn có chút không thể tin nổi. Vì thế, Du Hoài không đợi anh nói hết câu liền tiếp tục: "Hiện tại tôi đang tỏ tình với cậu."
"Vân Chu, tôi thích cậu."
Vân Chu ngây người, đần mặt ra. Một lát sau, anh vội vàng giơ tay sờ trán Du Hoài.
"Hơi nóng đấy… Bạn học Du, có phải dị ứng tin tức tố khiến cậu bị sốt rồi không, cậu bắt đầu nói linh tinh rồi——"
Du Hoài không thể nhẫn nại hơn được nữa, hắn nắm lấy bàn tay Vân Chu đang sờ loạn, cúi đầu lại gần đến mức chỉ còn cách một chút nữa là có thể hoàn toàn dán lên.
Rồi dừng lại ở đó.
Trong khoảnh khắc, Vân Chu có cảm giác bị thú dữ rình mồi, dường như giây tiếp theo nó sẽ vồ lên nuốt chửng anh hoàn toàn.
Nhưng đối phương rốt cuộc không làm gì cả, vì Vân Chu còn chưa cho hắn câu trả lời.
"Tôi thích cậu," Du Hoài cụp mắt xuống, "Nghe tôi nói vậy, cậu có thấy ghê tởm không?"
Ghê tởm? Thật ra là không có. Mặc dù đối với Vân Chu, hai lần bị bạn cùng phòng tỏ tình trước đây đều khiến anh kinh hồn bạt vía, những rắc rối phát sinh từ chuyện tỏ tình vẫn kéo dài cho đến tận bây giờ, ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày của Vân Chu, làm anh khổ sở không kể xiết.
Nhưng khi nghe Du Hoài nói thích mình, trong lòng Vân Chu lại không có chút cảm xúc phản cảm nào.
Thậm chí… tim Vân Chu đập nhanh hơn một chút. Tại sao lại có một chút vui vẻ nhỉ?
"Bạn học Du… cái đó, tôi…"
Vân Chu ấp úng nửa ngày không nói nên lời. Anh muốn từ chối, một cảm xúc không rõ chợt lóe lên trong mắt Du Hoài, nhưng hắn rất nhanh lại ngẩng đầu lên, nói: "Không cho tôi danh phận cũng được."
"Cái… Cái gì?" Vân Chu nghe xong càng thêm mơ hồ.
"Không cần cho tôi danh phận, không cần thừa nhận tôi là bạn trai cậu, cũng không cần chịu trách nhiệm với tôi," Du Hoài nhìn anh nói từng câu từng chữ, "Làm tôi l*m t*nh nhân ngầm cũng được."
"Cậu gọi tôi, tôi sẽ lập tức xuất hiện. Nếu cậu không cần tôi, tôi cũng sẽ không làm gì cả."
Du Hoài nắm lấy mu bàn tay Vân Chu hôn lên: "Quyền lựa chọn đều ở cậu."
Đây thực ra là một cách nói rất xảo quyệt, dường như Vân Chu chỉ có hai lựa chọn: để hắn làm bạn trai chính thức hoặc l*m t*nh nhân ngầm. Nhưng Vân Chu thực ra hoàn toàn có thể không chọn cả hai, giống như trước đây trốn tránh Tô Du và Đường Sóc.
Đầu óc Vân Chu rối bời, rất lâu sau không nói được lời nào.
Cảm xúc trong mắt Du Hoài dần dần chùng xuống, quả nhiên vẫn là quá vội vàng sao.
Bạn trai chính thức không được, tình nhân ngầm không cần danh phận cũng không được. Chẳng lẽ hắn nhất định phải nhìn Vân Chu chọn người khác, sau đó hắn đi làm kẻ thứ ba sao?
Thôi, kẻ thứ ba thì kẻ thứ ba——
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!