Buổi tối thứ 7 rãnh rỗi, cả gia đình kéo nhau sang thăm bà ngoại Nhi Cây Trâm.
Bà tuổi đã cao, sức khỏe yếu, những lúc trái gió trở trời thường xuyên đau nhức.
Cho đến gần đây lại bị bệnh tiểu đường chuyển sang ung thư.
Mắt bà bắt đầu đục, tầm nhìn hạn chế.
Mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà giao cả cho Nhi Cây Trâm thu xếp.
Từ chuyện nấu ăn, giặt giũ, tắm em, ... đến làm luận án chuẩn bị tốt nghiệp... một tay chị tự xoay xở.
Bước chân vào quán tạp hóa cũ kỹ bên góc đường, tôi không kìm lòng được, phải nắm chặt lấy bàn tay Thắm.
Từ khi bà bệnh nặng, quán cũ cũng đóng cửa kín bưng, hai gốc cây xiêu xiêu trước nhà làm chứng nhân cho bao nhiêu năm tháng.
Cái chốn tối tăm ẩm thấp này, không ngờ lại là nơi Con Điếm Có Bộ Mặt Thiên Thần lớn lên.
Nhi Cây Trâm chào đón chúng tôi khá gượng gạo.
Rồi chị thở dài "mọi người làm em ngại quá, lại đến đông đủ thế này, ngồi đi, ngồi đi"
Trong số các thành viên, chỉ có tôi và Ngố lần đầu tiên tới đây.
Cả 2 chàng khờ đều nhìn Nhi đến ngây ngốc.
Trong căn nhà cấp 4 xập xệ, nét đẹp của Nhi Cây Trâm vẫn sáng bừng như 1 đốm lửa kiêu kỳ.
Cu Tí em Nhi mới chỉ học tiểu học, ba má đẻ nó ra gửi cho bà ngoại rồi vội vã đi luôn.
Thằng nhỏ thông minh lanh lơi, có cái mặt bầu bầu với hai con mắt sáng lay láy, hệt như chị nó.
Thấy đoàn khách bước vào nhà, nó chạy lăng xăng chào hỏi, khôn đáo để.
Sau đó Nhi Cây Trâm giục nó đi ngủ sớm.
Cu cậu vẫn còn quyến luyến, cứ đứng lấp ló mãi nơi cửa phòng.
Chúng tôi tới bên chiếc giường sắt có thanh nâng, loại dành riêng cho người bệnh.
Mọi trái tim cùng chung 1 nhịp đập.
"xin phép được gọi bà là bà ngoại"
-tôi và Ngố chân thành chia sẻ.
Bà ngoại đau ốm nằm 1 chỗ, nhưng giọng nói vẫn còn khỏe lắm.
Thấy có khách quý đến thăm, bà hơi cựa người rồi nói ra rã "là bạn bé Nhi đến chơi hả? con là con Hồng hay đứa mô đây?"
Hồng Ngựa dẫn đầu cả nhóm đến trước giường, tự thân ngồi xuống 1 bên, chị ân cần hỏi han "con đây ngoại, sao? bữa rày ngoại đỡ nhiều hơn chưa? con dẫn thêm mấy đứa qua nhà mình chơi nè"
Vì mắt ngoại kém, bà phải ngồi lại gần mới trông thấy Hồng Ngựa .
"ờ, chu cha, bữa hôm tụi bay qua thăm tao còn để nguyên mớ sữa bánh kìa, có ai ăn hết đâu, tao khỏe lắm, hổng chừng vài bữa nữa là đi đứng lại bình thường được rồi, mày đừng có lo. "
"con hổng lo sao được, nghe bé Nhi nói ngoại hay bỏ bữa lắm đúng hông? sao ngoại hổng ăn nhiều vô, ăn ít dậy rồi lấy ai xách chổi đánh thằng Tí lúc bé Nhi vắng nhà?"
"làm chi có? tao bỏ bữa bao chừ, con Nhi xàm xàm bây"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!