Chương 23: Mùa Giáng Sinh Lạnh Lẽo.

Buổi chiều Thắm không ở nhà.

Nhà cửa vắng tanh chẳng có lấy 1 ai.

Tôi e sợ chưa dám gọi cho Thắm, bèn hỏi Sami trước nhất

"chị Sam à? chị đi đâu mà không có nhà?"

"hả? gì cơ?"

"chị đi đâu mà không ờ nhà?"

"đang ngoài đường, chuẩn bị đi ngủ chiều, tối về trễ đấy, không cần đợi cơm đâu, thế nhé"

Sami cúp máy cái rụp, quẳng cho tôi 1 gáo nước lạnh.

Vậy là chị ta đi với khách cả ngày.

Tôi bèn gọi cho Ngọc Dao Lam

"gì đấy cưng? gọi có gì không?"

-tiếng chị Ngọc đều đặn vang lên

"chắc tối chị mới về đấy, 2 vợ chồng mày với con Sam ăn trước đi nhé"

"biết rồi, tao đi kiếm ăn chứ không có đi đánh nhau với con nào đâu mà mày lo hão. "

Cả 2 chị đại đều đi khách đến khuya, còn Thắm?

Chắc cũng tương tự.

Mệt mỏi quẳng chiếc điện thoại xuống ghế sofa, tôi nằm thẳng cẳng đè lên điện thoại mà ngủ.

Chiều tối hôm đó tôi giật mình thức giấc vì cuộc gọi của Mi Dán.

Cô nàng hẹn tôi đến quán karaoke nói chuyện cho khuây khỏa.

Thắm vẫn chưa về nhà, căn nhà vắng lặng và lạnh lẽo đến đáng sợ.

Tôi thầm nhủ "cần có 1 sự thật để chấm dứt tình trạng này".

7 giờ tối là thời điểm tôi gặp Mi Dán, hôm đó ngày 25, vẫn còn là giáng sinh.

Mùa giáng sinh gồm 2 ngày 24, 25. ngày 24 đối với tôi là ngày ấm áp nhất trong cuộc đời còn ngày 25 có lẽ lạnh lẽo nhất.

Phòng karaoke rộng thênh chỉ mình tôi và Mi Dán.

Công chúa nói "bọn phiền phức kia, em đuổi hết rồi, bây giờ chỉ còn em và anh thôi"

Nàng xưng "anh

-em" ngọt lịm. tôi suýt ngất xỉu.

Mi Dán kéo tay tôi ngồi xuống, thoáng nhìn nét mặt ửng hồng của công chúa, tôi biết nàng vừa uống rượu.

"bạn uống rượu đấy à?"

"ít mà, hizz, anh! Anh phải uống với em"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!