Tất cả diễn biến ngày hôm đó Sami đều mách lại với Thắm không chừa chi tiết nào.
Khi chị về cũng đã quá nửa đêm.
Hay thật! tôi cứ tưởng Thắm ngủ với gã việt kiều kia 3 ngày liên tiếp chứ.
Không thể ngăn được những ý nghĩa mỉa mai khinh thị, tôi khổ sở vò đầu bứt tóc.
Nằm trên giường, tôi nghe rõ tiếng chị quát tháo Linh
-Sam , chắc vì chuyện treo đồ không đúng nơi quy định.
Cửa phòng bật mở, ánh đèn hành lang hắt vào căn phòng tối, chiếu sáng cơ thể tôi.
Thắm nói vọng ra "tiền điện tiền nước tháng này chúng mày chịu 7 phần"
"được rồi, đi ngủ đi cô nương, say rồi đấy"
-giọng Linh DJ vang lên.
Cửa đóng sập vào. căn phòng trở lại yên tĩnh như lúc đầu.
Nằm thao thức trên giường quay mặt vào trong, tôi có linh cảm chị đang đứng lặng im , ngắm nhìn tôi.
Chừng mấy phút sau, cả cơ thể mảnh mai nằm phịch xuống giường.
Túi xách va vào chân tôi , mái tóc dài khẽ chọc vào cổ râm ran ngứa.
"phù" Thắm thở ra một hơi như muốn thổi bay hết mệt nhọc "cưng ngủ chưa?"
-giọng chị lành lạnh.
Đáp lại lời chị, chỉ có màn đêm tĩnh mịch.
"em xin lỗi về chuyện 2 con quỷ kia nhá, từ giờ chúng nó không dám quậy phá nữa đâu, mà trước đây nó có chọc ghẹo gì anh cũng đừng để bụng"
"à, sáng nay, cũng may anh nhanh nhẹn, nếu không chắc bị mẹ mang về nhà rồi, haha"
"... con Nhi nó khen mẹ anh trẻ và dễ tính lắm"
Thắm thốt lên hết lời này sang lời khác, nhưng tôi vẫn không hề đáp lại.
Cứ sau mỗi lần Thắm đi với đàn ông cả ngày , tôi lại cảm thấy khoảng cách giữa mình và chị xa ra 1 chút. Tôi chợt tự hỏi "có khi nào Ngọc Dao Lam và Nhi Cây Trâm đã đúng, tôi cũng chỉ như mọi thằng đàn ông khác?"
"này" – giọng Thắm lạ lùng "anh ngủ rồi à?"
Im lặng giây lát Thắm nói thêm: "anh không qua mắt được em đâu, anh vẫn chưa ngủ, anh đang thức, vì cứ sau mỗi câu nói của em, nhịp thở anh lại thay đổi, đây này..."
Bàn tay chị khẽ chạm vào ngực tôi, đôi bàn tay mát lạnh như con rắn trườn đi khắp người.
Công nhận , càng ngày Thắm càng thông minh.
Đến tôi cũng không còn đóng kịch trước mặt chị được nữa.
Đột nhiên Thắm siết chặt lấy người tôi, bằng cả hai tay, má kề má, vai kề vai.
Hơi thở nặc mùi rượu , liên tục phả vào mặt tôi.
"sao mẹ đến, anh không gọi em về?" – giọng chị đầy u uất- " còn nữa , cả ngày cũng không hỏi thăm em, bình thường 10 giờ đêm anh đã cuống cuồng lên rồi mà"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!