Hoa tiêu, gạo nếp, gừng băm, đường trắng, rượu, bột gạo... còn cho thêm đậu phộng cay tê và đậu nành.
Những nguyên liệu đại khái rất dễ đoán, nhưng quan trọng vẫn là kỹ thuật làm món ăn. Dù là nguyên liệu và gia vị giống nhau, chỉ cần cách cho gia vị và thứ tự chế biến khác nhau, cũng sẽ ảnh hưởng đến mùi vị món ăn.
Món thịt hấp bột gạo của Tam Xuân Lâu có thể làm được mềm mà không ngấy, ngoài việc để thịt tự khử dầu mỡ trong quá trình hấp, thì công đoạn ngâm và ướp trước đó chắc chắn rất có bí quyết.
Cách thông thường để khử mùi tanh của thịt heo không gì ngoài rượu, vị tê, vị cay, hoặc hành, gừng, tỏi.
Thêm bước ngâm thịt trong nước cũng có thể loại bỏ một phần máu bẩn, có tác dụng khử tanh, nhưng ngâm lâu quá cũng có nhược điểm là làm thịt mất đi hương vị.
Nhưng nếu trong quá trình ngâm thịt trong nước, vừa có thể giữ được hương vị thịt, vừa loại bỏ được máu bẩn làm thịt mềm hơn, thì đó là lựa chọn tốt nhất.
Sau khi nghiên cứu, Triệu Hàn Yên bắt đầu chế biến. Nàng vốc một nắm gạo nếp, ngâm trong nước, rồi vốc một nắm hoa tiêu, ớt, tiêu đen cho vào bát nhỏ, thêm chút nước ấm ngâm cùng.
Tiếp theo là thịt, Triệu Hàn Yên quyết định tự mình ra ngoài chọn một miếng thịt ưng ý nhất.
Trước khi đi, Triệu Hàn Yên bảo Tú Châu vo sạch gạo tẻ, sơn tra khô bỏ hạt và táo đen: "Nhớ là đợi nước sôi rồi mới cho ba thứ này vào, sôi lại lần nữa thì khuấy vài lần, rồi đậy nắp nồi lại, dùng lửa nhỏ hầm."
Tú Châu liên tục gật đầu, còn lo quận chúa nhà mình mua nhiều thịt quá xách không nổi, muốn gọi Xuân Lai đi cùng.
Bạch Ngọc Đường đứng dậy đi theo.
Tú Châu hơi sợ hãi nhìn Bạch Ngọc Đường một cái, nghĩ thầm hắn mặc bạch y, người kiêu ngạo võ công lại lợi hại như vậy, chắc sẽ không giúp quận chúa nhà mình xách thịt đâu, cho nên vẫn tiếp tục gọi Xuân Lai.
Kết quả Xuân Lai không gọi được, Xuân Khứ cũng không gọi được.
Lai Vượng đang nhóm lửa nhớ ra: "Ta vừa nãy hình như thấy hai huynh đệ họ đi về phía cửa sau, chắc lại đi mua rau rồi."
"Vậy ta giúp công tử xách thịt, ngươi coi nồi." Tú Châu nói.
Lai Vượng sửng sốt, thấy mình hình như không làm được việc này, nhưng nghe Tú Châu nói chỉ là canh nồi có bị khét không, nghĩ chắc không khó nên miễn cưỡng đồng ý.
"Chẳng qua chỉ là vài miếng thịt, ta vẫn xách nổi, đừng để Lai Vượng đến, hắn thô kệch lắm, em coi chừng đi." Triệu Hàn Yên từ chối.
Bạch Ngọc Đường biết Tú Châu đang lo lắng cho công tử nhà mình, bèn lên tiếng: "Cả ta nữa."
Tú Châu gật đầu, cầm muỗng gỗ tiếp tục đứng bên nồi canh chừng.
Hai người rời khỏi phủ Khai Phong, Bạch Ngọc Đường đi theo sau Triệu Hàn Yên, im lặng một lúc lâu sau, hắn mới chậm rãi lên tiếng: "Hình như nha hoàn của đệ hơi sợ ta."
"Ừm, lúc đầu không sợ đâu, còn hơi coi thường huynh, nhưng sau khi nghe những lời đồn giang hồ về huynh thì có chút sợ."
Triệu Hàn Yên muốn đi chọn ngó sen, người mua khá đông, đợi nàng chen vào được thì thấy chỗ còn lại đều không còn tươi nữa, bèn bỏ cuộc.
"Coi thường?" Bạch Ngọc Đường dừng bước, thấy Triệu Hàn Yên vẫn tiếp tục đi về phía trước, bèn đưa tay kéo cánh tay nàng lại.
Triệu Hàn Yên sững sờ, khi quay đầu lại ánh mắt đầu tiên là thuận theo cánh tay mình nhìn xuống tay Bạch Ngọc Đường, rồi từ từ dời lên khuôn mặt hắn.
Trong khu chợ ồn ào đầy những người bán hàng rong và mặc cả, Bạch Ngọc Đường với áo trắng tóc đen hoàn toàn giống như một con hạc giữa bầy gà, thu hút ánh nhìn, cũng lạc lõng. Nhưng hắn không hề để ý đến ánh mắt của những người đó, lúc này chỉ tập trung nhìn Triệu Hàn Yên, rất muốn biết nguyên nhân Tú Châu coi thường hắn.
Có vài vị đại nương cùng đi mua rau muốn trả giá, vừa nhìn thấy Bạch Ngọc Đường, vui vẻ đến mức cũng không mua rau nữa, đẩy người bên cạnh, người bên cạnh lại đẩy người bên cạnh, ba bốn phụ nhân kích động tụm lại một chỗ, từ xa mặt đỏ bừng nhìn Bạch Ngọc Đường.
Mặc dù tất cả đều đã thành gia thất, không e thẹn như các tiểu cô nương, nhưng cũng biết ý tứ, đứng từ xa lén lút kích động một phen. Sống cả nửa đời người lần đầu tiên gặp người đẹp đến thế, nhìn thêm một cái là lời, cố gắng chớp mắt ít thôi.
Bạch Ngọc Đường tuy không cảm thấy gì, nhưng Triệu Hàn Yên bị nắm lại thì hơi đỏ mặt vì bị mọi người nhìn.
Nàng vừa nãy hoàn toàn chìm đắm trong sự ồn ào của khu chợ, chỉ lo nhìn rau, căn bản không biết Bạch Ngọc Đường đã nói gì với mình, cho nên lúc này Triệu Hàn Yên rất không hiểu tại sao Bạch Ngọc Đường lại nắm tay mình.
"Đi... đi mua thịt nhé?" Triệu Hàn Yên ngây ngốc hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!