Chương 46: (Vô Đề)

Bạch Ngọc Đường phát hiện Triệu Hàn Yên đang nhìn mình, liền cầm tách trà đưa lên miệng. Uống một ngụm xong, Bạch Ngọc Đường hơi nhíu mày, không tiếng động đặt tách trà xuống.

Xuân Khứ lúc này thấy Bạch Ngọc Đường uống trà, trong lòng không nhịn được thầm nghĩ tiểu đầu bếp thiên vị người ngoài, cho người ta trà nóng vừa phải, còn của mình thì nóng bỏng, căn bản không thể uống được.

"Không còn sớm nữa, mọi người nghỉ ngơi đi thôi." Bạch Ngọc Đường đột nhiên đứng dậy, cáo từ mọi người.

Xuân Lai suy tư nhìn bóng lưng Bạch Ngọc Đường rời đi, quay đầu hỏi mọi người: "Các ngươi có thấy Bạch thiếu hiệp vừa nãy hơi kỳ lạ không?"

Xuân Khứ lắc đầu.

Tú Châu nhún vai, vừa nhặt chén trà trên bàn vừa thuận miệng nói: "Chưa từng thấy hắn bình thường bao giờ."

Xuân Lai, Xuân Khứ nghe vậy vội vàng xua tay ra hiệu Tú Châu im miệng.

"Loại lời gì ngươi cũng dám nói, chán sống rồi à?"

Tú Châu không hiểu: "Ta chỉ bình phẩm một câu thôi mà, sao thế, không được nói à? Ta nói hắn thì hắn có thể giết ta được chắc?"

Xuân Khứ và Xuân Lai đồng loạt gật đầu, biểu thị là có thể.

Tú Châu không phục, đến bên cạnh Triệu Hàn Yên mách, nói hai huynh đệ Xuân Lai, Xuân Khứ dọa nàng.

"Thật không phải chúng ta dọa ngươi đâu, ngươi là cô nương nhà lành tự nhiên không biết tình hình giang hồ bên ngoài thế nào. Cẩm Mao Thử Bạch Ngọc Đường này ở giang hồ có danh tiếng lẫy lừng, làm việc lại nổi tiếng tâm ngoan thủ lạt, lòng dạ độc ác, ra tay tàn nhẫn, là Diêm Vương sống. Hắn nói hôm nay giết ngươi, tuyệt đối không thể để ngươi sống đến ngày mai. Đương nhiên nếu ngươi cũng có một thân võ nghệ cao cường đánh thắng hắn, thì lại là chuyện khác, nếu không thì đừng đối đầu với hắn!"

Xuân Lai cảnh cáo Tú Châu.

Tú Châu kinh ngạc, "Ta sao không nhìn ra nhỉ? Mọi người đều nhường nhịn hắn, không phải đều coi hắn còn nhỏ nên bướng bỉnh hay sao..."

Xuân Khứ: "Không phải, không phải, ngươi dùng sai từ rồi, mọi người đó không phải "nhường", mà là "sợ". Nhưng Triển hộ vệ là một ngoại lệ, hắn có lòng nhân hậu, làm việc quân tử, vốn dĩ không để bụng chuyện này. Còn đa số chúng ta thì đều để ý đấy, nhưng không có năng lực, chỉ đành cam chịu làm chim cút thôi."

"Hắn cũng quả thật chưa từng hung ác trước mặt ngươi. Nhưng vừa nãy nếu ngươi thấy thi thể của Hạ Vân, thì chắc chắn sẽ không dám nói lời này nữa rồi." Xuân Lai giải thích.

Tú Châu bỗng sững sờ, quay đầu hỏi quận chúa nhà mình: "Hắn lợi hại đến mức đó sao?"

"Đắc tội với hắn, dù chỉ là nói xấu hắn một câu sau lưng, bị chặt tay chân, móc mắt, cắt tai... không biết có bao nhiêu người rồi." Xuân Khứ vội vàng chen lời nói thêm vào.

Tú Châu sợ đến mức mặt tái mét, bịt tai lại vội vàng trốn ra sau lưng Triệu Hàn Yên.

"Được rồi, hai huynh đệ các ngươi đừng chọc ghẹo Tú Châu nữa." Triệu Hàn Yên bảo mọi người giải tán, ai về phòng nấy ngủ.

Tú Châu đi theo Triệu Hàn Yên về phòng, trải giường xong, lại chuẩn bị đầy đủ trà nước, để lại một ngọn đèn, theo lý thì có thể lui ra rồi, nhưng hôm nay nàng lại do dự, muốn đi mà không muốn đi.

Triệu Hàn Yên biết trong lòng Tú Châu có nghi hoặc, ví dụ như biểu hiện bất thường của mình khi gặp Hạ Vân hôm nay. Nàng có thể bịa lý do lừa người khác, nhưng không lừa được Tú Châu.

Triệu Hàn Yên đưa tay kéo Tú Châu ngồi xuống bên cạnh, "Biết vì sao trong phủ có nhiều người như vậy, ta lại chọn em ra không?"

Tú Châu lắc đầu, nói về thông minh thì có người giỏi hơn, nói về khỏe mạnh thì cũng có người mạnh hơn, nói về nhan sắc thì càng có nhiều người xinh đẹp hơn nữa.

"Vì em vừa thông minh vừa tháo vát, và quan trọng nhất là biết điều. Biết cái gì nên hỏi cái gì không nên hỏi, cái gì nên nhớ cái gì không nên nhớ." Triệu Hàn Yên chậm rãi nói.

Tú Châu bỗng nhiên hiểu ra, vội vàng hành lễ đáp ứng, lập tức cáo từ Triệu Hàn Yên. Vừa đi vừa thầm niệm trong lòng cảnh cáo chính mình, về ngủ một giấc thật ngon, tỉnh dậy quên hết mọi chuyện, không nghĩ gì nữa. Bất kể khi nào, nàng cứ ngoan ngoãn đi theo sau quận chúa, nghe lệnh sai bảo là được.

Một đêm ngủ yên giấc.

Trời vừa sáng rõ, bầu trời xanh thẳm như mặt hồ trải dài khắp nơi, ánh dương rực rỡ, khiến người vừa ngủ dậy nhìn thấy lập tức cảm thấy lòng thanh thản. Nhưng dù sao cũng đã vào thu, thỉnh thoảng có cơn gió thổi qua hơi se lạnh, hàng cây xào xạc lay động, cũng nhắc nhở mọi người nên mặc thêm y phục.

Bao Chửng và đoàn người sáng sớm đã phải khởi hành rời kinh, trước lúc đi Công Tôn Sách đặc biệt dặn dò mọi người nhớ mang theo nhiều áo ấm.

"Sau lập thu trời trở lạnh nhanh lắm, đừng để bị ốm trên đường đi, khó chịu nhất."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!