Chương 44: (Vô Đề)

Triệu Hàn Yên đánh giá tuổi tác của người này, rồi dựa vào tiếng lòng của hắn suy đoán, Triệu Hàn Yên cảm thấy người này tám phần chính là Hạ Vân mà phủ Khai Phong vẫn luôn tìm kiếm.

Chuyện này quá trùng hợp, tuyệt đối là vận may có thể đi mua vé số được.

Triệu Hàn Yên hơi nghi ngờ, có phải vì ông trời ban cho nàng kỹ năng nghe được tiếng lòng người khác, nên cũng cho nàng năng lực dễ dàng gặp được hung thủ hơn người khác chăng?

Nhưng hiện tại chỉ có nàng và Tú Châu ở đây, hai nữ tử yếu đuối không biết chút võ công nào, lại là giữa đêm khuya, lúc này ở chợ đêm thì náo nhiệt, nhưng ra khỏi chợ đêm sẽ rất yên tĩnh. Trong đêm khuya bốn phía tối đen, nếu theo dõi, cách quá xa không nhìn rõ rất dễ bị mất dấu đối phương, theo quá gần lại rất dễ bị bại lộ.

Cái tên Hạ Vân này không phải là tên b**n th** bình thường. Mặc dù là vì lý do gì đi nữa, hắn cũng là một "người cha" đã giết và bán đi bốn đứa con của mình.

Triệu Hàn Yên hơi khó khăn, nhưng nàng chắc chắn không thể trơ mắt nhìn hung thủ rời đi được, dù sao đây là cơ hội hiếm có tình cờ gặp được.

Tú Châu ăn xong, đặt đũa xuống, nói với Triệu Hàn Yên: "Công tử cũng ăn xong rồi à? Chúng ta đi thôi?"

Triệu Hàn Yên mắt đảo một cái: "Chưa vội, ta vẫn chưa no bụng."

Nói xong, nàng giơ tay lên gọi chủ quán: "Cho thêm một bát mì nữa!"

"Được thôi!"

Chủ quán đáp lời, lập tức múc một bát mì vừa mới nấu xong, nước dùng trong vắt, sợi mì óng ánh, bên trên rắc chút hành hoa xanh biếc, từng đợt hương thơm theo hơi nóng bốc lên ngào ngạt.

Triệu Hàn Yên cố ý đứng dậy nhận mì do chủ quán đưa tới, vui vẻ cảm ơn hắn. Triệu Hàn Yên nhận mì xong, xoay người quay lại thì nghiêng người va vào Hạ Vân đang ăn gần xong bát mì. Nước canh trong bát mì của Triệu Hàn Yên chao đảo, không ngoài dự liệu văng tung tóe lên người Hạ Vân.

"Á, ngươi làm gì vậy!" Hạ Vân bực tức đứng dậy, phủi nước canh nóng trên người.

Triệu Hàn Yên vội vàng đặt bát mì xuống xin lỗi Hạ Vân, dùng giọng Sơn Đông nói với Hạ Vân: "Thật sự xin lỗi, ta đền cho huynh một bộ y phục nhé?"

Mấy câu giọng Sơn Đông này của Triệu Hàn Yên nói hơi ngượng nghịu một chút, nhưng nếu không phải người bản địa Sơn Đông chắc chắn không nghe ra được gì. Đây là lúc nàng học khẩu kỹ với Vương thái giám trong cung, tiện miệng học vài câu chơi, không ngờ giờ lại dùng đến.

Hạ Vân không vui nhìn Triệu Hàn Yên một cái, nhíu mày nói: "Không cần đâu."

"Ây da, vị đại ca này, huynh nói không cần thì không được, trong lòng ta áy náy lắm! Ta thấy vóc dáng đại ca với phụ thân ta cũng sàn sàn nhau, huynh theo ta đến Trạng Nguyên Lâu nhé, vừa hay ta đang sai người làm một bộ y phục mới để tặng cho người. Bây giờ đền cho đại ca trước, lát nữa ta làm bộ khác tặng người sau." Triệu Hàn Yên giải thích, "Trạng Nguyên Lâu, đại ca biết không?

Không xa chỗ này đâu!"

Hạ Vân nghe đối phương nói chuyện thành tâm như vậy, thái độ dịu đi vài phần, nhưng hơi do dự.

"Đại ca cứ coi như là thông cảm cho cảm nhận của ta, đồng ý nhé, sau này chúng ta coi như kết giao. Từ nhỏ cha nương đã dạy ta ra ngoài phải kết giao nhiều bằng hữu, giúp đỡ lẫn nhau, sẽ có thêm một con đường." Triệu Hàn Yên tiếp tục nói đầy nhiệt tình, nàng sợ Hạ Vân không đồng ý.

Hạ Vân không nhịn được cười, cảm thấy vị tiểu huynh đệ trước mắt này đúng là người hào sảng. Đổi một bộ y phục mới cũng tốt, hôm qua hắn ra ngoài không mang theo đồ tùy thân, giờ y phục bị bẩn rồi, giữa đêm khuya hắn cũng không mua được. Đổi một bộ khác, ngày mai sạch sẽ rời kinh, cũng không tồi, bèn cuối cùng gật đầu đồng ý.

"Nhưng phải nhanh lên, ta vội về, không thể để thê tử chờ ở nhà sốt ruột được."

"Được được được, đại ca yên tâm, ngay ở Trạng Nguyên Lâu đó, cái lầu mà chúng ta ngước cổ lên là thấy, không xa đâu." Triệu Hàn Yên vừa chỉ về phía Trạng Nguyên Lâu vừa giải thích, làm vậy càng khiến nàng không giống người địa phương. Bởi vì chỉ cần là người địa phương, đều biết Trạng Nguyên Lâu ở đâu, căn bản không cần phải nhấn mạnh như nàng.

"Ta biết ở đâu, đi thôi." Hạ Vân thúc giục.

Triệu Hàn Yên bèn dẫn theo Tú Châu, vừa đi vừa giới thiệu Tú Châu là nha hoàn của mình với Hạ Vân: "Ta họ Triệu, tên Triệu Yên, là một thư sinh, không biết đại ca xưng hô thế nào?"

"Cứ gọi ta là Hạ đại ca." Hạ Vân nói, "Chả trách nghe vị huynh đệ này nói chuyện có vẻ nho nhã, ra là người đọc sách, đọc sách tốt đấy."

"Đâu đâu, trăm vô dụng là thư sinh mà."

Triệu Hàn Yên vừa nghe đến họ cũng trùng khớp, khẳng định không sai rồi, bèn tiếp tục nhiệt tình luyên thuyên với Hạ Vân về thành Đông Kinh lớn thế nào, đồ ăn ngon ra sao v.v...

"Thấy huynh đệ là người sành ăn uống, ta tiến cử một món, thịt hấp bột gạo Tam Xuân Lâu." Hạ Vân sau đó hỏi Triệu Hàn Yên chuyến này đến thành Đông Kinh vì việc gì.

"Phụ thân nhờ lão hữu giúp đỡ, gửi ta đến Thanh Sơn thư viện đọc sách. Chẳng qua mới đến thành Đông Kinh chưa được bao lâu, muốn chơi thêm hai ngày, tạm thời chưa đến nhà vị bá phụ kia. Nhưng ta cũng không chỉ chơi không đâu, còn lo liệu cho phụ thân một bộ y phục mới này, lát nữa sẽ bảo gia bộc mang về hiếu kính người." Triệu Hàn Yên tiếp tục giả bộ vẻ thư sinh đơn thuần, dường như không có tâm cơ luyên thuyên với Hạ Vân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!