"Phùng Cao ở phủ Bình Khang quận chúa?" Triệu Hàn Yên cảm thấy rất khó tin, nàng hoàn toàn không ngờ vụ án này lại có dính líu đến phủ đệ của mình.
"Quản gia của phủ Bình Khang quận chúa là Phạm Kỳ, nghe nói là biểu ca của Phùng Cao. Hôm nay ta đến là muốn thẩm vấn Phạm Kỳ về tung tích Phùng Cao, nhưng lại không gặp được Phạm Kỳ." Bạch Ngọc Đường giải thích.
Triệu Hàn Yên bèn hỏi Bạch Ngọc Đường tại sao phải tìm kiếm Phùng Cao, vì vụ án Phùng Chí Tân đã kết thúc rồi, đến giờ vẫn tìm người ta vì mục đích gì?
Bạch Ngọc Đường do dự.
Triệu Hàn Yên nở nụ cười thông cảm: "Trách ta hỏi bừa khiến huynh khó xử rồi, không muốn nói thì thôi đừng nói. Huynh đệ tốt với nhau không cần phải tính toán những chuyện này."
Triệu Hàn Yên cố ý nói thêm câu sau, chọc ghẹo Bạch Ngọc Đường một chút.
"Nói gì lạ vậy, đã là huynh đệ tốt, ta tự nhiên tin tưởng đệ, huynh đệ với nhau cần gì bí mật! Thôi được rồi, ta nói cho đệ biết."
Bạch Ngọc Đường đợi Triệu Hàn Yên đảm bảo xong, liền thẳng thắn nói với nàng: "Ta ở Trần Châu có một người bằng hữu, nữ nhi của bằng hữu đó chưa lập gia thất mà có con, đứa nhỏ chính là hài tử của Phùng Chí Tân. Bằng hữu của ta không nỡ bỏ rơi nữ nhi, càng không nỡ để mẫu tử phải chia lìa, nhờ ta giúp bắt Phùng Chí Tân về, ép thành hôn sự này.
Bằng hữu này năm xưa có ơn với ta, ta không thể không giúp. Ai ngờ ta còn chưa kịp ra tay, Phùng Chí Tân đã xảy ra chuyện. Mấy hôm trước ta quay về Trần Châu, báo kết quả cho lão bằng hữu đó.
Bằng hữu muốn nói chuyện đứa nhỏ này cho Phùng Cao biết, dù sao cũng để hắn nhận lại cốt nhục Phùng gia. Kết quả ta về kinh phát hiện Phùng Cao cũng không có ở đó, nói là đã ra khỏi kinh, sau khi truy tìm một hồi phát hiện hắn lại quay về kinh thành."
Triệu Hàn Yên cảm thấy lão bằng hữu này đối với Bạch Ngọc Đường nhất định rất đặc biệt, Bạch Ngọc Đường vì người đó mà coi như xả thân, đi đi về về Trần Châu và Đông Kinh hai chuyến.
Bạch Ngọc Đường nghe lời nói của Triệu Hàn Yên xong, cười cười: "Thật ra cũng không quan trọng như đệ nói đâu, thật ra hai lần quay về kinh này ta còn có việc khác phải làm."
Lần đầu tiên đến Đông Kinh, Bạch Ngọc Đường vốn muốn tỷ thí với Ngự Miêu Triển Chiêu, nhưng sau đó vì lời nói của Triệu Hàn Yên làm hắn tỉnh ngộ, hắn bèn từ bỏ.
Còn lần này là lần thứ hai đến Đông Kinh, chuyện Phùng Cao thật ra là thứ yếu, quan trọng hơn là vì hắn rất đói, những ngày rời khỏi Đông Kinh, Bạch Ngọc Đường luôn trằn trọc khó ngủ, vừa nhắm mắt trong đầu nghĩ toàn cùng một người, người đó múc thức ăn từ nồi ra, rồi bày lên bàn, đủ màu đủ kiểu... thậm chí ngay cả mùi thơm hắn cũng ngửi được, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không ăn được.
Cho nên lần này quay về, Bạch Ngọc Đường vốn định làm xong hết mọi chuyện rồi mới đi tìm Triệu Hàn Yên, nhưng không ngờ trùng hợp đến vậy, lại gặp ngay ở phủ Bình Khang quận chúa.
"Việc khác?" Triệu Hàn Yên mở to đôi mắt tò mò nhìn Bạch Ngọc Đường.
"Đừng nhìn ta như vậy." Bạch Ngọc Đường giải thích, "Thật ra đều không phải chuyện gì quan trọng, không nói nữa."
Triệu Hàn Yên cho rằng Bạch Ngọc Đường nghĩ nàng vẫn còn đang "thẩm vấn" hắn, nên không thích ánh mắt nàng nhìn hắn, bèn cụp mắt xuống tiếp tục cắt rau. Dù sao chỉ cần không phải chuyện liên quan đến nàng, Triệu Hàn Yên cũng không quan tâm đối phương có nói hay không.
Triệu Hàn Yên trong lúc trò chuyện đã kể cho Bạch Ngọc Đường nghe vụ án xảy ra ở phòng bếp phủ Khai Phong hôm nay.
Bạch Ngọc Đường nghe xong quá trình, im lặng không nói lời nào.
"Sao vậy?" Triệu Hàn Yên hỏi.
Bạch Ngọc Đường: "Đang nghĩ không biết đệ có định làm đậu hũ cho ta ăn không? Nếu thật sự làm, vậy ta rốt cuộc nên ăn hay không nên ăn."
"Yên tâm, chậu đậu hũ đó đã đổ đi rồi, chậu cũng đốt rồi. Ta còn nghe nói có hai ba người lúc trước từng ăn món đậu hũ viên của ta, sau khi thấy "ngón tay đậu hũ" đều nôn mửa thảm thiết." Triệu Hàn Yên giải thích.
"Đều qua hết rồi, nhưng bà ta cũng đáng bị tội này, năm xưa lúc hại hài nhi người ta nên nghĩ đến kết cục không tốt đẹp của mình hôm nay." Bạch Ngọc Đường nói, trong mắt lóe lên một tia độc ác.
"Huynh thấy cách trả thù này của hung thủ đúng hay sai?" Triệu Hàn Yên hỏi Bạch Ngọc Đường.
Bạch Ngọc Đường cười khẽ: "Trên đời này rất nhiều chuyện không phải cứ phân biệt trắng đen rõ ràng, sử sách từ xưa đến nay đều do kẻ thắng viết nên, cho nên bất kể làm gì, cố gắng trở thành bên thắng cuộc là được. Nếu không nắm chắc phần thắng, thì đừng làm chuyện ngu xuẩn để rồi thất bại, kết cục thảm lắm."
Triệu Hàn Yên nghiêm túc ngẫm nghĩ lời nói của Bạch Ngọc Đường, thấy có chút đạo lý, từ từ gật đầu.
"Vậy thì, lát nữa rốt cuộc có món đậu hũ viên không?"
"Đương nhiên là không có. Vì bao tử của mọi người, trong vòng hai tháng này ta chắc sẽ không làm đậu hũ nữa." Triệu Hàn Yên tiếp lời nói với Bạch Ngọc Đường, "Hai món thêm cho huynh đã định rồi, một món là khoai môn hầm cải thảo, một món là thịt bì heo nướng giòn."
Bạch Ngọc Đường nghe tên hai món ăn này mắt liền sáng lên, thêm vào món cá chép nướng mà gần nửa tháng nay hắn vẫn luôn tâm niệm, ba món này gộp lại một chỗ, chắc chắn sẽ khiến bụng hắn căng đến bể. Ngay lúc này không có gì có thể ngăn cản sự cám dỗ của mỹ thực, tối nay hắn đã chuẩn bị tinh thần "chết vì ăn" rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!