Chương 36: (Vô Đề)

"Tiên sinh vì nguyên cớ gì lại hỏi chuyện này?" Bao Chửng không hiểu, rõ ràng lần trước đã nhắc đến, Công Tôn Sách đã bày tỏ sự thông cảm, sẽ không hỏi thêm nữa.

Bao Chửng đột nhiên phản ứng lại, "Chẳng lẽ có liên quan đến chuyện chúng ta vừa nói?"

Công Tôn Sách đáp lời, "Nếu Triệu tiểu huynh đệ thật sự là người hoàng tộc, liệu có thể dùng quan hệ chuyển thư cho Thánh thượng không? Nếu danh sách này do cậu ấy chuyển đi, vừa có thể giúp đại nhân tránh khỏi phiền phức, cũng sẽ không có hiềm nghi lừa dối Thánh thượng."

"Không thể nào, Triệu tiểu huynh đệ vốn dĩ vì người trong nhà phản đối, bất đắc dĩ mới đến đây làm đầu bếp. Nếu vì nguyên do của ta mà làm bại lộ thân phận của cậu ấy, trong lòng thật sự khó an ổn." Bao Chửng không hề suy nghĩ nhiều, liền lập tức phủ định đề nghị của Công Tôn Sách.

Công Tôn Sách: "Thế nhưng đại nhân, sự việc có lớn có nhỏ, Triệu tiểu huynh đệ cũng không phải người không hiểu đạo lý, cậu ấy cũng ôm lòng chính nghĩa, vô cùng quan tâm đại nhân. Đại nhân, chuyện này không phải chuyện nhỏ, tuyệt đối không thể hành sự l* m*ng.

Hơn nữa chuyện này làm học trò chợt nhớ đến suy đoán Triệu tiểu huynh đệ từng nói ra trước đó, có người đang âm thầm nhắm vào đại nhân. Nếu đằng sau chuyện này, thật sự có kẻ chủ mưu tính toán không phải là vụ án mạng, mà chính là muốn lợi dụng chuyện Kim Thủy Liên, để đại nhân dâng tấu tóm mười tám vị quan viên kia, như vậy khác nào để đại nhân một cách gián tiếp đắc tội với quá nửa đại quan trong triều, tự mình đặt chướng ngại vật.

Sau chuyện này, trên người đại nhân lại tùy tiện vướng phải chuyện gì, những đại quan đó nhất định sẽ thừa cơ ra sức giậu đổ bìm leo, nếu vậy thì hậu quả khó mà lường hết được!"

Bao Chửng cảm thấy Công Tôn Sách phân tích không phải không có lý, nhưng thật sự có người sẽ nhắm vào ông mà làm ra chuyện phức tạp như vậy sao? Bao Chửng đối với điều này trong lòng vẫn nghi ngờ sâu sắc.

Ông lại thật sự không muốn vì chuyện của mình mà liên lụy đến Triệu Hàn Yên. Đứa nhỏ này có thể bước ra khỏi nhà, cần cù siêng năng làm việc ở phủ Khai Phong, không có chút nào tỏ vẻ, hơn nữa làm ra nhiều món ăn ngon mang lại niềm vui cho mọi người, đã không dễ dàng rồi. Ông thật sự không có lý do gì để gây thêm phiền phức cho người ta.

Bao Chửng thở dài, cuối cùng do dự nói: "Chuyện này hãy khoan vài ngày rồi quyết định."

Công Tôn Sách biết Bao đại nhân tính tình chính trực, không muốn gây phiền phức cho người khác, lúc này lại muốn thể hiện sự thông cảm với lời khuyên bảo thiện chí của mình, bèn miễn cưỡng quyết định kéo dài thêm một thời gian. Nhưng Công Tôn Sách hiểu rõ, với tính cách thẳng thắn trung quân của Bao đại nhân, cuối cùng vẫn sẽ chọn dâng tấu lên Thánh thượng.

Bao đại nhân là vị quan hiếm có, vì dân mưu phúc, trừ bạo an lương, Công Tôn Sách không muốn chỉ vì chuyện này mà khiến bách tính mất đi một vị quan phụ mẫu chính trực cương nghị như vậy.

Sau khi cáo lui, Công Tôn Sách liền đi thẳng đến phòng bếp, dù có mạo hiểm bị Bao đại nhân trách mắng, ông cũng phải đến bàn bạc chuyện này với Triệu Hàn Yên.

Triệu Hàn Yên vừa nhận lấy thịt bò do phòng bếp lớn đưa tới từ tay Xuân Lai.

Xa Đáo Sơn, người phụ trách mua bán của phòng bếp lớn, và Xuân Lai vốn khá hợp ý nhau, lần này là cố ý để Xuân Lai đến lấy những đồ tốt còn lại của phòng bếp họ.

Lúc này Xuân Lai xách một đống đồ về, lại không khỏi oán trách với Triệu Hàn Yên: "Toàn là mấy miếng thịt vụn, thịt thừa, chẳng có gì ngon. Ta cố ý nhìn rồi, hắn để lại hết những miếng thịt bò ngon đỏ tươi, chỉ đưa cho ta mấy miếng thịt vụn, mỡ màng này, với cả nội tạng bò, hai cục xương lớn được lóc sạch sẽ đến mức không còn mảnh thịt vụn nào. Rõ ràng là đang đùa cợt ta!"

"Ta lại thấy hắn không lừa huynh, những thứ này quả thật là đồ tốt. Hơn nữa là cho không, huynh còn chê? Người khác còn không có đâu. Mà ta thấy chỗ mỡ này thật ra không nhiều." Triệu Hàn Yên lật qua lật lại mấy miếng "thịt trắng", "Thật ra đa phần là gân, không béo lắm, thứ này mà với mấy miếng thịt vụn, xương bò, ruột bò, phổi bò, tim bò, bao tử bò các thứ, hầm một nồi gân bò thập cẩm thì đặc biệt ngon."

"Thật... thật sao?" Xuân Lai không rành ăn uống, thật ra hắn không hiểu lắm "gân bò thập cẩm" là có ý gì, chỉ nghĩ là do mình kiến thức nông cạn nên không hiểu, bèn không dám bộc lộ sự thiếu hiểu biết của mình cho Triệu Hàn Yên biết.

Dù sao tiểu đầu bếp nói ngon, thì chắc chắn là ngon, hắn tin tưởng tiểu đầu bếp.

Đúng lúc này, Triệu Hàn Yên thấy Công Tôn tiên sinh mặt mày nghiêm túc bước tới, dường như có chuyện rất quan trọng muốn nói với nàng. Triệu Hàn Yên liền dặn Xuân Lai rửa sạch sẽ chỗ gân bò, thịt bò và nội tạng bò đó, cắt thành miếng vừa ăn, bỏ vào nước lạnh ngâm. Nàng sau đó lau tay, ra đón Công Tôn Sách.

"Chúng ta đến chỗ yên tĩnh nói chuyện."

Triệu Hàn Yên gật đầu, đoán được sự việc có vẻ khá nghiêm trọng.

Vẫn là dưới cây ngô đồng, so với sự bận rộn ồn ào trong phòng bếp bên kia, nơi này thật sự coi là yên tĩnh.

Sau khi hai người ngồi xuống, Công Tôn Sách liền nói: "Ngươi ở phủ Khai Phong cũng được một thời gian rồi, chúng ta đối xử với nhau cũng không tệ, ta sẽ không nói lời khách sáo nữa, đi thẳng vào vấn đề."

"Tiên sinh cứ nói." Triệu Hàn Yên rất thích nói chuyện thẳng thắn.

"Danh sách mười tám vị quan viên vừa hỏi được lúc xét xử, đại nhân muốn trực tiếp dâng tấu lên Thánh thượng." Công Tôn Sách vừa nói vừa quan sát biểu cảm của Triệu Hàn Yên.

Công Tôn Sách thấy Triệu Hàn Yên hơi nhíu mày, đoán rằng nàng thông minh như vậy, chắc chắn đã nghĩ đến điều mình nghĩ, rất có thể giống mình mà không tán thành cách làm của Bao đại nhân. Công Tôn Sách lúc này có cảm giác yên tâm, tiếp theo liền nói thẳng với Triệu Hàn Yên về những lợi hại trong đó, rồi hỏi về thân phận của Triệu Hàn Yên, liệu có thể giúp được Bao đại nhân hay không.

"Không giấu gì Triệu tiểu huynh đệ, đề nghị của ta vừa nãy đã bị Bao đại nhân từ chối thẳng thừng, ngài ấy cảm thấy không nên thêm phiền phức cho ngươi, nhưng cách này..."

"Tiểu sinh hiểu, để tiểu sinh làm là thích hợp nhất." Triệu Hàn Yên dứt khoát gật đầu đồng ý, nhận lời thỉnh cầu của Công Tôn Sách. "Tiểu sinh sẽ nhờ người giúp chuyển đi, đối với tiểu sinh mà nói có chút phiền phức nhỏ, nhưng so với những gì đại nhân sắp phải đối mặt thì chẳng là gì cả."

"Triệu tiểu huynh đệ thật sự giúp được sao?" Công Tôn Sách vô cùng kinh ngạc và vui mừng, vẻ mặt cũng thả lỏng hơn nhiều. "Như vậy là tốt nhất rồi! Ta thay mặt Bao đại nhân cảm ơn Triệu tiểu huynh đệ rất nhiều. Về thân phận của Triệu tiểu huynh đệ, ta sẽ không hỏi thêm nữa. Nói thật, trong lòng ta đại khái có một suy đoán, nhưng không biết cụ thể lại càng tốt, sau này ta cũng sẽ không suy nghĩ kỹ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!