Chương 22: (Vô Đề)

Tiểu đầu bếp nấu ăn ngon, biết đoán lòng người, lại còn có thể tham gia phá án. Còn bản thân hắn, ngoài một thân võ nghệ ra, thì còn biết được gì nữa?

Bạch Ngọc Đường sau khi phát hiện ưu điểm của người khác thì với bản tính không chịu thua của mình, liền muốn tìm xem trên người có thêm ưu điểm nào nữa. Lúc này hắn đã quên bẵng con mèo nào đó, người mà hắn muốn so ngược lại lại chính là tiểu đầu bếp này.

Có lẽ do vừa ăn quá no nên đầu óc bị ảnh hưởng, Bạch Ngọc Đường nhất thời lại chẳng nghĩ ra hắn còn ưu điểm gì. Hắn cảm thấy rất cần phải ra ngoài cho tỉnh táo lại

- đi dạo một vòng, tiêu thực rồi suy nghĩ cho kỹ vấn đề này.

"Đa tạ Hàn đệ khoản đãi, Bạch mỗ cáo từ." Nói xong, Bạch Ngọc Đường phi người nhảy lên, vượt tường mà đi. Có thể thấy khinh công của hắn quả thật thượng thừa, dáng người nhẹ như một dải lụa trắng bị gió khẽ thổi.

"Sao đang yên đang lành không đi bằng cửa mà lại trèo tường vậy nhỉ?" Xuân Lai khó hiểu hỏi. Là ám vệ bên cạnh Hoàng đế, Xuân Lai cũng thuộc hàng cao thủ, nhưng với hắn mà nói, khi còn có thể đi bình thường thì tuyệt đối chẳng dại gì vận công tốn sức.

Xuân Khứ thì rất hiểu ý nghĩ của ca ca, bèn giải thích: "Có lẽ vì là người giang hồ, tùy tính, nên không thấy mệt." Chứ như bọn họ làm thị vệ, ngày đêm thay phiên canh gác, có người còn vì rình phục mà thức khuya đến mức tóc rụng từng mảng, mới hai mươi mấy tuổi đã trọc như lừa hói.

Xuân Lai gật đầu, vỗ vai Xuân Khứ: "May mà bây giờ chúng ta đỡ khổ hơn rồi."

Xuân Khứ gật, rồi lại gật.

Triệu Hàn Yên đứng bên nghe hai huynh đệ nói chuyện, vừa thấy buồn cười lại thoáng chua xót.

"Thôi được rồi, hai người cũng nghỉ đi." Nàng bảo.

Hai người lập tức không khách khí, quay đi ngay, đi đến cửa còn không quên dặn Triệu Hàn Yên nấu xong cơm tối thì gọi bọn họ.

Tú Châu đứng bên nhìn cảnh ấy mà lạnh mặt, rồi ghé sát Triệu Hàn Yên thì thầm:

"Công tử, sao nô tỳ cảm thấy hai người bọn họ hình như... không biết thân phận thật của người? Nếu biết, lẽ nào không cảm ơn một câu?"

Triệu Hàn Yên gật đầu: "Không chỉ không biết, mà còn không biết ta là nữ tử."

"Hả?" Tú Châu sững người. Nghĩ đến cách họ nói chuyện với quận chúa bấy lâu, quả thật chẳng xem nàng như nữ nhân. "Chẳng lẽ thánh thượng không nói gì?"

"Rất có thể." Triệu Hàn Yên nghĩ tới Triệu Trinh, cái con cáo cười ấy là thấy rõ: "Ta làm đầu bếp, mà để người ngoài

- đặc biệt là hoàng tộc biết thân phận, chắc chắn sẽ bị miệng đời nói cho tiêu hủy xương cốt. Thánh thượng cũng sẽ bị vạ lây. Người biết càng nhiều càng nguy hiểm. Với tính cẩn trọng của đường ca, tất nhiên sẽ không chịu mạo hiểm. Tám phần là đường ca kiếm bừa lý do gì đó, để hai người họ bảo vệ ta, vừa kín đáo vừa tiện.

Mà để họ không nghi ngờ, đường ca dặn ta ngay từ đầu đừng tiết lộ thân phận với Xuân Lai, Xuân Khứ."

Hồi đó Triệu Trinh lấy lý do "tránh phiền phức", mà kỳ thực thì lý giải theo hướng đó cũng đúng, nói rõ thân phận thì cũng rất phiền toái. Còn chuyện "quân tâm khó lường, đen tối vô cùng" quả không sai.

"Thánh thượng không hổ là thánh thượng." Tú Châu nhăn hai chân mày, thán phục không thôi. Rồi lại chợt nhận ra điều gì, nhìn Triệu Hàn Yên: "Công tử cũng thật lợi hại, đã sớm nhìn thấu hết thảy. Nếu không phải hôm nay Tú Châu chủ động nhắc tới, chỉ sợ nô tỳ cũng chẳng biết."

"Có gì đáng nói đâu." Triệu Hàn Yên vừa đáp vừa lấy sáu con cá chép đã ướp, bọc bằng lá cải thảo rồi bảo Tú Châu mang bỏ vào bếp lò và trông lửa.

"Lai Vượng đi nhà xí sao mãi chưa về, lửa này nô tỳ không biết canh đâu." Tú Châu nói.

"Lửa nhỏ là được, lớn quá khó cứu."

Triệu Hàn Yên dặn dò xong thì lấy ra một miếng thịt bò "nhãn nhục"

- chính là phần thịt ở giữa sống lưng bò, mỡ nạc đan xen, vì hình dạng giống con mắt nên có tên như vậy. Phần thịt này nếu thái lát thật mỏng rồi nhúng lẩu, thịt mềm mịn như tơ, là loại có hương vị ngon nhất.

Triệu Hàn Yên thì dự định dùng phần thịt đó để thái thành từng lát ba chỉ bò, rồi cuộn cùng nấm tươi theo mùa. Món này được nàng biến đổi từ món giăm bông cuộn nấm trong bữa thịt nướng lần trước. Lần đó lúc ăn, nàng cảm thấy thịt giăm bông vẫn hơi khô, phần thân nấm cuộn bên trong cũng lại hơi cứng. Vì thế lần này nàng thái sợi cả phần mũ nấm lẫn phần thân nấm, rồi thái sợi luôn cả măng khô đã ngâm mềm. Tất cả được cho vào chảo, dùng chút dầu mè đảo nhanh.

Không nêm muối, chỉ cho ít tương để dậy hương; nghĩ đến việc có người không ăn cay nên nàng làm hai loại: một dùng tương ngọt và một dùng tương cay.

Xào đơn giản như vậy sẽ làm bật lên mùi thơm nguyên bản nhất của nguyên liệu. Xào xong thì múc ra, rắc thêm thì là và mè rang trộn đều, sau đó cuộn phần nhân nấm, măng này vào lát ba chỉ bò, lấy tăm tre nhỏ cố định rồi bày lên đĩa.

Đợi sáu con cá nướng trong lò chín, mỗi loại lại làm hai kiểu, cay và không cay rồi chan sốt lên xong, Triệu Hàn Yên lại múc từ hai loại cá nướng đó mỗi loại hai thìa nước sốt rưới lên đĩa bò cuộn nấm. Nước sốt cá nướng mang theo hương thơm đặc trưng, vừa sôi lăn tăn, khi được rưới phủ lên lớp ba chỉ bò mỏng là màu sắc đỏ trắng xen kẽ của thịt bò lập tức biến đổi, bị hơi nóng làm chín tái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!