Chương 21: (Vô Đề)

Phản ứng đầu tiên của Triệu Hổ là hai người chỉ tình cờ cùng họ Trịnh, giống như hai người ngẫu nhiên gặp nhau trên phố, hỏi ra thì đều họ Lý vậy thôi. Nhưng nghĩ lại, vì cả Trịnh Hoành và nhà Tiền Thụ đều đã chết, rất có thể hai nhà thực sự có liên hệ gì đó, ví dụ như đắc tội cùng một kẻ thù, nên mới chuốc họa sát thân.

Chuyện này tuyệt đối không thể trì hoãn, Triệu Hổ lập tức bẩm báo lên Bao Chửng. Bao Chửng cũng cảm thấy đây rất có thể là một manh mối vô cùng quan trọng, bèn phái Triệu Hổ và Trương Long cùng nhau phi ngựa gấp đến Trần Châu điều tra. Mà theo tính toán thời gian, Trịnh Đồ, đệ đệ của Trịnh Hoành, cũng sắp được áp giải về kinh rồi. Bao Chửng lại phái người đi thúc giục, hạ lệnh cho đoàn áp giải sau khi vào thành Đông Kinh thì lập tức đưa người đến phủ Khai Phong để xét xử.

Lúc này, phía phòng bếp nhỏ lại trở nên nhàn rỗi.

Bạch Ngọc Đường đang ngồi xổm trước mặt Lan Nhi, dùng con châu chấu đan bằng lá cỏ trêu chọc tiểu nha đầu. Hắn nghe nói về thân thế của Lan Nhi xong, vốn muốn dụ Lan Nhi nói chuyện, nhưng trêu chọc mấy phen, lại phát hiện tiểu nha đầu này ngoài việc e dè nhìn mình, đến cười cũng không cười một cái, chứ đừng nói là hắng giọng.

Triệu Hàn Yên đang lau khô những lá cải thảo đã rửa sạch, bọc quanh con cá chép hồng, rồi dùng dây cỏ buộc lại chắc chắn, mới cho vào lò nướng, dùng mùn gỗ thông nướng lửa nhỏ. Khi mùn thông cháy, sẽ tỏa ra mùi nhựa thông thoang thoảng dễ chịu. Buổi chiều mùa hạ nóng nực, ai cũng cảm thấy bên ngoài nóng, bên trong khô bức, Bạch Ngọc Đường cũng không ngoại lệ, hắn cảm thấy mình cũng giống con cá chép hồng bị nhét vào lò nướng kia.

Mà lúc này mùi thông thoang thoảng bay ra lại có tác dụng an thần tĩnh khí, lòng tĩnh lại rồi, cơ thể tự nhiên cũng thấy không nóng bức nữa.

Bạch Ngọc Đường thấy Lan Nhi lâu không nói chuyện với mình, rảnh rỗi bèn hỏi Triệu Hàn Yên một câu, "Nướng cá dùng gỗ thông này có quy tắc gì không?"

"Nhựa thông có tác dụng khư phong táo thấp, tiêu mủ giải độc. Mùa hạ ăn đồ nướng rất dễ bị khô nóng trong người. Ta dùng gỗ thông nướng cá, ít nhiều cũng giải được phần nào," Triệu Hàn Yên giải thích.

"Đệ làm bếp còn sành điệu hơn cả người ăn là ta, thú vị thật."

"Đó là lẽ đương nhiên, nếu không có người làm bếp sành điệu, làm sao người ăn như huynh có thể sành điệu được, nếu không thì giờ này huynh có được ăn đâu?" Triệu Hàn Yên mỉm cười hỏi lại.

Bạch Ngọc Đường gật đầu, "Có lý."

Triệu Hàn Yên thấy Bạch Ngọc Đường vẫn đang trêu Lan Nhi, vốn muốn hỏi sao hắn rảnh rỗi thế, tốn cả đống thời gian trong bếp làm gì? Nhưng nhìn thoáng qua, tuy Lan Nhi có hơi sợ Bạch Ngọc Đường, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào con châu chấu đan bằng cỏ trên tay Bạch Ngọc Đường, có thể thấy tiểu nha đầu này thực ra rất muốn chơi, chỉ là nhút nhát sợ người lạ thôi.

Nghĩ đến đứa nhỏ này bình thường cũng chẳng có ai chơi cùng, giờ có người trêu đùa cũng tốt, vả lại Bạch Ngọc Đường là nam tử, cách trêu trẻ con cũng khác nàng và Tú Châu, thử chút khác biệt cũng không tồi.

Từ tận đáy lòng, Triệu Hàn Yên rất muốn giúp Lan Nhi phục hồi khả năng ngôn ngữ. Dù sao thì hiện tại đứa nhỏ có vẻ không phản kháng gì, biết đâu Bạch Ngọc Đường thực sự có mị lực khiến Lan Nhi chịu nói, dù sao cố gắng cũng không mất mát gì.

Thế là Triệu Hàn Yên không bận tâm đến hai người họ nữa, nắm một vốc thì là, cho vào chảo nóng rang chín, rồi dùng cối đá giã nát. Mùi thơm của thì là mới rang xong đặc biệt nồng đậm, thử tưởng tượng chút bột thì là mang hương vị đặc trưng này mà rắc lên con cá nướng vừa ra lò còn đang xèo xèo, sẽ tỏa ra mùi vị thơm ngon đến mức nào. Triệu Hàn Yên đã có chút nóng lòng, nhưng vẫn phải chờ, nên nàng tiếp tục rang thêm ít mè rang nữa.

Lai Vượng phụ trách nhóm lửa, thỉnh thoảng lại mở lò kiểm tra tình hình cá nướng bên trong. Lúc này huynh đệ Xuân Khứ, Xuân Lai đi chợ về, mỗi người xách trên tay ba con cá chép béo được xâu bằng cành liễu. Hai huynh đệ lúc đi vào từ cửa sau vốn đang nói nói cười cười, nhưng khi vô tình nhìn thấy bóng dáng trắng như tuyết dưới gốc cây ngô đồng, cả hai đồng loạt im bặt, nhìn nhau một cách thận trọng, rồi cùng nhìn về phía Triệu Hàn Yên.

Hai người không hổ là huynh đệ, ánh mắt đồng bộ, biểu đạt ý tứ cũng như nhau: Sao Bạch Ngọc Đường vẫn còn ở đây, chưa đi à?

Lai Vượng xác nhận lửa trong lò đã vừa độ, bèn đứng dậy nháy mắt với huynh đệ Xuân Khứ, Xuân Lai, chỉ vào cái lò trước mặt mình, ý muốn trả lời: Đúng là chưa đi, đang ở đây chờ con cá trong lò nướng chín đây.

Huynh đệ Xuân Lai, Xuân Khứ khẽ bĩu môi cười, thầm nghĩ trong lòng đều giống nhau: [Chà, đúng là cứ "giữ thức ăn" đứng canh bên lò chờ ăn, tội nghiệp cho vị huynh đệ Tưởng Bình sau khi gặp Bao đại nhân đã sớm bị Bạch Ngọc Đường đuổi về khách đ**m rồi. Thật là thích ăn cá đến vậy, đâu phải chuột, rõ ràng là mèo mà!

Triệu Hàn Yên nghe thấy tiếng lòng của hai huynh đệ, không kìm được cười khẽ hai tiếng, thấy cũng khá có lý. Lát nữa phải dùng lời này trêu Bạch Ngọc Đường mới được.

Bạch Ngọc Đường lại không hề hay biết sự hiện diện của mình đã trở thành tâm điểm bàn tán của mọi người trong bếp nhỏ, hắn vẫn kiên nhẫn như cũ, thử trò chuyện với Lan Nhi. Sau khi vẫn không có kết quả, hắn dứt khoát đưa con châu chấu đan bằng cỏ cho Lan Nhi. Lan Nhi là trẻ con, rất thích món đồ này, khoảnh khắc nhận được châu chấu cỏ, đứa nhỏ đã mỉm cười rạng rỡ.

Bạch Ngọc Đường cười nói với Lan Nhi: "Ta còn biết đan thứ khác nữa, muội có thích bươm bướm không?"

Lan Nhi mím môi nhìn Bạch Ngọc Đường, ánh mắt vẫn còn e dè, nhưng không còn sợ hãi như trước nữa. Sau khi có vẻ đã đấu tranh tâm lý rất lâu, đứa nhỏ mới không kìm được sự cám dỗ mà gật đầu với Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường vơ lấy một đống cỏ đã chuẩn bị sẵn dưới đất, đặt lên đầu gối. Nhìn bộ y phục trắng tinh là biết hắn là người cực kỳ ưa sạch sẽ, vậy mà lúc này cũng không thấy bẩn, đôi tay trắng ngần như ngọc thoăn thoắt trên đám lá cỏ, đan rất chăm chú. Chẳng mấy chốc một con bướm xanh đang dang cánh bay lượn đã hoàn thành, Bạch Ngọc Đường còn cố ý chọn hai cọng cỏ nhỏ cắm phía trước làm râu bướm, khiến con bướm cỏ trông càng sống động như thật.

Lan Nhi vui sướng vỗ tay bôm bốp, rồi đưa tay ra đòi Bạch Ngọc Đường con bướm.

Bạch Ngọc Đường lập tức giơ tay lên cao, "Đây là Bạch đại ca vất vả lắm mới đan ra đấy, muốn lấy cũng được, ít ra cũng phải nói tiếng cảm ơn chứ?"

Lan Nhi ngẩng đầu nhìn con bướm mình thích, cố gắng há miệng, y y a a, có âm thanh mơ hồ phát ra từ cổ họng, mặt đỏ bừng lên, nhưng vẫn không thốt nên được một từ trọn vẹn.

"Lan Nhi đã rất giỏi rồi, cho muội này." Bạch Ngọc Đường cười đưa con bướm cỏ cho Lan Nhi.

Lan Nhi có được bướm xong rất vui vẻ, nhảy cẫng lên hai cái, cũng dám đến gần Bạch Ngọc Đường hơn. Lại gần rồi mới thấy, vị đại ca ca này tuấn tú quá chừng, là người tuấn tú nhất mình từng gặp, không, là người đứng thứ hai thôi. Đứng nhất là Triệu ca ca, người biết làm ra rất nhiều món ngon cơ. Lan Nhi vui vẻ nắm lấy tay Bạch Ngọc Đường, chỉ về phía Triệu Hàn Yên.

Bạch Ngọc Đường không hiểu lắm, hỏi Lan Nhi: "Ý gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!