***
Bên này, thấy Vệ Thương Hạo đổ máu, lại còn bị đúng tay thuận, Liêu Văn Xương mừng thầm trong lòng.
Nhưng chẳng ngờ, dù suy giảm chiến lực, Vệ Thương Hạo vẫn mạnh mẽ không tưởng, lập tức phản sát một võ tướng đắc lực của bên mình. Nụ cười đắc ý của Liêu Văn Xương cứng đờ, vừa sợ vừa giận.
Bên hắn không chiếm được chút lợi nào, lại mất cả tướng lẫn binh.
"Vệ Thương Hạo, ngươi dám giết võ quan tứ phẩm của Tấn Vương? Chẳng lẽ ngươi muốn tạo phản?" Liêu Văn Xương lập tức giở trò đổ vấy.
Vệ Thương Hạo thả Từ Sơn Sơn ra.
Mưa bụi lất phất, tóc hai người phủ làn nước trắng xóa. Từ Sơn Sơn bị nước mưa xối trông như một con mèo lông ướt đẫm, khuôn mặt nhỏ nhắn không biểu lộ cảm xúc, chẳng rõ là do sợ đến đờ đẫn hay không biết nên thể hiện thế nào.
Vệ Thương Hạo trầm mặt, duỗi tay ra phía sau: "Đưa đây."
Một gã thủy binh vội vã chạy đến đưa ô giấy dầu cho hắn.
Nhưng hắn không nhận.
Thủy binh ngẩng lên, thấy ánh mắt Vệ Thương Hạo không đặt lên mình mà hướng đến người được gọi là "vị hôn thê" của Vệ đại đương gia. Lập tức, hắn xoay ô, cung kính nói: "Chủ mẫu."
Chủ mẫu?
Vệ Thương Hạo vung áo choàng, những giọt nước nhỏ li ti rơi xuống. Quần áo hắn làm từ chất liệu đặc biệt, có khả năng chống nước.
"Gọi là Từ cô nương."
Hắn bước qua Từ Sơn Sơn, chỉnh lại áo khoác trước ngực. Tấm lưng rộng lớn vững chãi, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn về phía Liêu Văn Xương, trầm giọng: "Là kẻ nào muốn tạo phản, ngươi không rõ sao?"
Dã tâm của Thất Vương, từ lâu đã rõ như ban ngày.
Liêu Văn Xương trừng mắt, nghiến răng tức giận: "Ngươi nói vậy là có ý gì? Dám ăn nói hàm hồ à?"
Từ Sơn Sơn nhận ô, mở ra.
Dưới trướng Tấn vương toàn là một lũ vô dụng, cũng không lạ gì khi thế lực của các vương gia khác ngày càng lớn mạnh, còn Tấn vương thì đến một vùng nhỏ bé như Lũng Đông cũng không thu phục nổi, mãi mắc kẹt trong việc đối đầu với Vệ gia.
Từ Sơn Sơn muốn dẫn Vệ Thương Hạo đến đây không chỉ đơn thuần để tìm phương tiện rời khỏi Hắc Đảo, mà nàng đang mưu tính một ván cờ lớn hơn nhiều.
Trong ván cờ này, mỗi người đều là một quân cờ, đi hay ở, tất cả đều đã có số mệnh an bài.
Mao Mao hiểu được tâm tư nàng, nó từ cột buồm bay xuống đậu trên vai nàng: "Sơn, không phải Tấn Vương bất tài, mà là Vệ gia quá tài."
Một thủy binh gần đó nhìn thấy con vẹt lông xanh liền ngạc nhiên, nhưng thấy nó ngoan ngoãn đậu trên vai Từ cô nương, hai người dường như rất thân thiết, liền hiểu rằng đây là vật nuôi của nàng.
Con vẹt này thật đặc biệt, lông xanh, mắt đỏ, ở vùng Lũng Đông vốn rất hiếm thấy.
Từ Sơn Sơn khẽ nâng tán ô, để lộ đôi mắt trong veo nhưng lạnh lùng như ngọc bích.
Nàng đương nhiên biết nhà họ Vệ gần như là bá chủ vùng biển Đông Hải, không chỉ sở hữu lực lượng hải quân mạnh nhất của Cảnh quốc, mà còn có được lòng dân tuyệt đối, thậm chí cả giới thương nhân trên biển cũng tôn kính Vệ Thương Hạo.
Tấn vương ở Lũng Đông chẳng đáng gì so với hắn.
Nhưng Tấn vương đường đường là một vị vương gia sao có thể cam tâm chịu cảnh bị chèn ép như vậy? Thế nên, hắn ta bắt đầu gây rắc rối, giống như lần này..
Nhưng khác với Gia Thiện hay Trì Giang Đông, Vệ Thương Hạo tuy xuất thân chính thống, nhưng từ nhỏ đã được Vệ gia đào tạo để làm gia chủ, nên hắn không chỉ có mưu lược sâu sắc mà còn chẳng phải là người tốt bụng hay mềm lòng.
Tâm cơ và sự nhạy bén của hắn không thiếu, lại luôn biết cách cân nhắc lợi hại. Một người vừa chính trực vừa cứng rắn như vậy, thực sự khiến Tấn vương cảm thấy rất khó đối phó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!