***
Vệ Diệu Kỳ, dù ở đâu cũng là một tên ma vương ngang ngược. Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa bao giờ phải chịu uất ức gì.
Mọi người trong nhà nâng niu, chiều chuộng, nhường nhịn hắn, khiến tính cách hắn càng ngày càng bướng bỉnh và ngông cuồng. Sống một cuộc đời sung sướng nhàn nhã quá lâu, con người dễ gây ra chuyện.
Trước kia, mỗi lần gây chút chuyện nhỏ, chỉ cần trưởng bối mắt nhắm mắt mở, qua mặt được đại ca nghiêm khắc như "Vệ thanh thiên", thì hắn vẫn an toàn được che chở.
Nhưng lần này, hắn lại gây ra một "chuyện lớn". Không những đại ca biết được, mà còn nổi trận lôi đình, bất chấp sự phản đối của các trưởng bối, kiên quyết tống hắn đến Hắc Đảo để trừng phạt.
Lúc đó, hắn còn rất cứng rắn mà nói với đại ca: "Được thôi, Vệ gia không chứa được ta, vậy từ nay ta sẽ làm kẻ lang bạt bốn phương, cũng chẳng cần mang họ Vệ nữa. Sau này dù có chết trên Hắc Đảo, ta cũng không cầu xin huynh nửa lời!"
Giờ nhớ lại câu nói này, hắn chỉ cảm thấy thật nhục nhã.
Vì vậy bảo hắn chủ động liên lạc với đại ca, hắn chẳng thể xuống nước được.
Nhưng… đây là lần đầu tiên có một nữ nhân dám đối xử với hắn như vậy.
Lần đầu tiên hắn "để mắt" đến nàng, không phải vì tình yêu sét đánh. Chỉ là trên đảo buồn chán quá, nam nhân thì đầy rẫy, còn nữ nhân lại hiếm hoi, mà hắn thì thích những thứ hiếm lạ để giết thời gian.
Nhưng nàng lại dám làm hắn mất mặt trước bao người, khiến hắn chẳng còn chút thể diện nào của "lão đại".
Hắn vốn định dạy dỗ nàng một trận ra trò, dọa sợ nàng đến khóc lóc cầu xin, hối hận không thôi.
Nhưng không ngờ, nàng lại bình tĩnh điềm nhiên hơn cả những gã nam tử cứng rắn nhất. Cuối cùng, người bẽ mặt lại chính là hắn.
Giờ đây, nàng chủ động tìm đến hắn, không biết dùng thủ đoạn gì mà bắt tay với Phòng Anh Kiệt, lừa gạt hết đám tay chân của hắn, còn trói hắn treo lơ lửng trên một cái nồi chờ bị nấu chín.
Hai lần liên tiếp thua trong tay một nữ nhân, đáng lẽ hắn phải cảm thấy tự tôn bị tổn thương mà tức giận lắm. Nhưng lúc này không hiểu sao hắn lại không giận nổi.
… Nhìn kỹ, thật ra nàng ta cũng khá xinh đẹp. Mũi, mắt, miệng đều rất cân đối. Môi thường xuyên cong lên nở nụ cười.
Không giống như Từ San San lúc nào cũng mặt mày cau có, u ám.
Đôi mắt của nàng rất đặc biệt, chẳng phải ánh sáng trong veo ngốc nghếch của nữ tử đương thời, cũng không phải sự dịu dàng, e ấp của nét truyền thống, mà là một sự tĩnh lặng và sâu thẳm cổ xưa, đầy sức hút chết người với hắn.
Nếu lúc đầu nàng không khó chịu với hắn như vậy, thái độ nhẹ nhàng hơn, ân cần hơn, chưa biết chừng…
"Ngươi muốn rời khỏi Hắc Đảo?" Vệ Diệu Kỳ khàn giọng hỏi.
Nàng thẳng thắn: "Ta muốn rời khỏi Hắc Đảo càng sớm càng tốt."
Nghe xem, còn "càng sớm càng tốt", nàng nghĩ đây là cổng nhà mình chắc? Muốn vào thì vào, muốn ra thì ra?
Vệ Diệu Kỳ vốn chẳng phải người đứng đắn gì. Cơn giận qua đi, hắn cũng không để tâm đến việc giữ lời hay không nữa.
Nàng đã gấp gáp như vậy, chắc hắn đòi hỏi gì nàng cũng sẽ đồng ý. Nghĩ thế, tâm trí đầy mưu mô của hắn bắt đầu suy tính…
l**m đôi môi hơi khô, hắn ngạo mạn nhướn mày, tranh thủ cơ hội: "Ta có thể giúp ngươi rời khỏi, nhưng ngươi phải… gả cho ta!"
"Không đời nào."
Không cần nghĩ, Từ Sơn Sơn lập tức từ chối thẳng thừng.
Bên cạnh, Từ San San suýt ngã, Từ Thủy Thủy làm rơi cả chai thuốc trong tay, còn Mạc Hàn thì giận dữ quăng khúc củi xuống đất.
Trên đời có nhiều điều thực sự huyền diệu.
Mới gặp lần đầu đã đánh nhau đến đầu rơi máu chảy, vậy mà lần thứ hai đã cầu hôn. Là đầu hắn bị đá, hay uống nhầm thuốc?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!