***
"Ợ!"
Một tiếng nấc hơi đột ngột vang lên, mọi người cứng đờ mắt nhìn, hóa ra là do Hứa Thủy Thủy bị dọa đến mức không thể ngừng nấc.
Từ Sơn Sơn liếc qua, cậu lập tức căng người, vội vàng bịt miệng.
Khi âm thanh phiền phức ấy biến mất, nàng thả Mao Mao ra. Mao Mao bay vòng quanh các hang động thông nhau rồi chọn một hướng: "Sơn, hướng này."
Từ Sơn Sơn nắm lấy tay Hứa Thủy Thủy dắt theo.
Đám tù còn lại chỉ bị đánh gục thì thầm thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh thấm ướt áo dán sát da thịt, lạnh buốt, nhưng không ai dám nói lời bất kính nữa.
Cái kết cho việc nói bừa đang bày ra trước mắt, ai không sợ chết thì cứ việc chọc vào vị Diêm Vương sống kia. Dù sao họ cũng muốn giữ lấy cái mạng này.
Mạc Hàn và Phòng Anh Kiệt thấy họ đi cũng nhanh chóng đuổi theo.
"Từ tiểu thư, nàng định đi đâu vậy?"
Nàng không trả lời, bước qua một hành lang cong tối tăm, bước chân đều đặn, dù cho chỉ có chút ánh sáng mờ mịt dưới lòng đất này cũng không gặp trở ngại gì.
Ngược lại, Mạc Hàn và Phòng Anh Kiệt theo sau lại vấp váp, chật vật mò mẫm, chẳng mấy chốc đã không còn nghe được tiếng bước chân của Từ Sơn Sơn nữa.
Mạc Hàn bất đắc dĩ: "Nàng ta… chẳng lẽ có đôi mắt nhìn được trong đêm?"
Phòng Anh Kiệt xu nịnh: "Cao nhân có đôi mắt thế nào cũng là chuyện thường, chớ nên nói xấu Từ đại sư."
Mạc Hàn: "…Dù sao ngươi cũng là quan sai, mà lại tâng bốc một phạm nhân như thế có ổn không?"
Phòng Anh Kiệt nghiêm túc: "Ngươi không hiểu đâu."
Từ Sơn Sơn được Mao Mao dẫn đường, đến một hang động lớn. Dưới lòng đất này, nơi rộng thì như quảng trường, chỗ hẹp thì như hành lang, toàn bộ bề mặt hang động ngoằn ngoèo khúc khuỷu, phân chia thành ba tầng.
Những hốc tường nhân tạo được đục để thắp đèn, khoảng trăm chiếc, đủ chiếu sáng một vùng.
Vừa đến gần liền nghe thấy tiếng ồn ào hò hét phấn khích của đám đông:
"Hahaha, nếu Lâu gia thua trận này, nữ nhân tên Từ San San kia sẽ bị ném vào nồi sắt nấu chín, hahaha…"
"Cũng chưa chắc thua đâu, hắn ta mạnh nhất tầng dưới này mà."
"Nhưng giờ hắn ta đã có nhược điểm, không còn là Lâu gia bất khả chiến bại như trước nữa. Huống chi đánh liên tiếp thế này, không bị đánh chết thì cũng kiệt sức mà chết thôi."
Đám người xem náo nhiệt đứng ở tầng hai của hang động, vây quanh bên dưới một cột đá, bàn tán rôm rả, ánh mắt nhiệt tình không nỡ rời đi chỗ khác.
Bên cạnh có một giọng nói hỏi:
"Phía dưới… đang làm gì thế?"
Một người nghe xong tinh thần chấn động, quay đầu lại, vẻ mặt lập tức trở nên kính cẩn, trả lời: "Đây là cuộc thách đấu tầng dưới, ai cũng có thể cướp đồ của người khác, chỉ cần đánh thắng được người đó là được."
"Có người muốn thách đấu Lâu gia, tiền cược là nữ nhân tên Từ San San kia."
Ánh mắt Từ Sơn Sơn nhìn xuống, thấy một tảng đá lớn bị đục rỗng bên trong biến thành một cái nồi đá. Bên dưới đang đốt lửa, hơi nóng không ngừng bốc lên, hun vào nữ nhân bị treo lơ lửng phía trên.
Nàng ta gầy gò, mái tóc dài ngang eo được buộc đơn giản phía sau, mặc bộ đồ tù của đảo, cánh tay mảnh mai treo lên, để lộ vùng bụng tròn trịa nhô cao.
… Nàng ta đang mang thai sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!