Chương 39: (Vô Đề)

***

"Không được?" Đồ Gia vung tay nhấc bổng cậu lên, hai con mắt to như trâu đầy đe dọa nhìn cậu chằm chằm: "Ngươi còn dám cãi lại Đồ Gia ta?"

Từ Thủy Thủy chỉ cao bằng nửa người Đồ Gia, đôi chân bé nhỏ run lẩy bẩy, hai cánh tay gầy guộc cố sức bấu lấy cánh tay thô to như khúc gỗ của hắn, hy vọng giảm bớt cảm giác nghẹt thở ở cổ.

"Xin, xin lỗi, cháu sai rồi."

"Có đi hay không?"

Khi đôi mắt nhỏ của cậu sắp đảo ngược, cậu thốt lên một chữ: "… Đi."

Bốp! Cậu bị đá bay vào vách đá, cơn đau dữ dội khiến cơ thể co rút cuộn tròn lại, khuôn mặt trắng bệch, đôi môi tím tái.

"Tiểu tiện loại, không dạy dỗ một trận thì không ngoan nổi!"

Hắc Đảo chia làm hai tầng để giam giữ tù nhân. Nhưng nói là giam giữ, chẳng bằng gọi là lưu đày, để mặc bọn họ tự sinh tự diệt.

Hòn đảo này nằm giữa đại dương sâu thẳm, bốn bề là nước biển, nếu không có thuyền thì dẫu có mọc cánh cũng khó thoát ra ngoài.

Trên đảo phần lớn là đá, không thể canh tác hay chăn nuôi, nước biển xung quanh lại chảy xiết, không có công cụ thì chỉ biết đứng nhìn mà than thở. Vì vậy, người trên đảo không thể tự cung tự cấp, chỉ dựa vào thuyền lương của Vệ gia mỗi tháng để sống qua ngày.

Tầng trên của đảo có điều kiện sống tốt hơn và được ưu tiên tài nguyên, còn tầng dưới là hầm tối, điều kiện sống cực kỳ khắc nghiệt.

Có thể nói, người ở tầng trên là những kẻ "thống trị" ngầm tầng dưới.

Dẫu đều là tù nhân, nhưng ở đâu có người sống, ở đó sẽ có phân cấp và khác biệt.

"Ngươi nói, Từ San San bị giam ở hang động dưới tầng, còn Từ Thủy Thủy thì ở tầng trên?"

Phòng Anh Kiệt gật đầu: "Thông thường, người già yếu bệnh tật sẽ bị giam ở tầng dưới, còn người trẻ khỏe sẽ ở tầng trên. Đây là quy tắc của họ, và chúng ta – quan binh cai quản – thường không can thiệp vào chuyện này."

"Vậy tại sao Từ Thủy Thủy không ở tầng dưới cùng Từ San San?"

Phòng Anh Kiệt đáp: "Còn một trường hợp khác. Nữ tù trên Hắc Đảo rất hiếm, nếu có ai đủ sức che chở họ, họ sẽ được đưa lên tầng trên, không phải làm việc nặng nhọc. Nhưng Từ Thủy Thủy là một đứa trẻ yếu ớt, không có khả năng lao động, nên đương nhiên không thể ở tầng trên. Từ San San đã lấy chính mình làm điều kiện để đổi lấy cuộc sống ở tầng trên cho nó."

"Nàng ta đã dùng điều kiện gì để đổi lấy điều đó?" Từ Sơn Sơn hỏi.

"Điều này ta không rõ. Nếu Từ đại sư muốn biết, ta sẽ đi điều tra ngay."

Từ Sơn Sơn suy nghĩ một chút, rồi nói: "Không cần đâu."

Keng! Keng! Keng!

Tiếng kim loại vang lên bên ngoài. Từ Sơn Sơn lập tức nhận ra điều gì đó, Phòng Anh Kiệt giải thích: "Đây là hiệu lệnh canh giờ lao động. Một khi nghe thấy, tất cả phải đến mỏ đá để khuân đá và đào quặng."

"Từ Thủy Thủy ở đâu?"

"Chắc nó cũng đang làm việc ở mỏ đá. Ở đây, không phân biệt già trẻ nam nữ, tất cả tù nhân đều phải lao động. Nếu không làm việc, sẽ không có thức ăn."

Từ Sơn Sơn muốn tìm Từ Thủy Thủy, tất nhiên phải đến mỏ đá. Nhưng nàng không thể nhận ra nó, chỉ nhớ trong ký ức là nam hài trắng trẻo, hay ôm chân nguyên chủ gọi "Nhị tỷ."

Thay một bộ áo tù, nàng buộc tóc thành một bím dài thả trước ngực, rồi theo sau đội ngũ bước vào mỏ đá.

Thời tiết nóng bức, vừa nắng gắt vừa oi ẩm, khiến việc chỉ đứng yên thôi đã thấy khó chịu, chưa nói đến lao động vất vả.

Nhưng dường như tù nhân ở đây đã quen, bọn họ cầm lấy công cụ và bắt đầu làm việc theo sự phân công.

Từ Sơn Sơn là nữ, được giao việc nhặt nhạnh các dụng cụ lộn xộn xung quanh, công việc nhẹ nhàng, nhìn là biết được ưu ái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!