Chương 38: (Vô Đề)

***

"Bắt chim sẻ sao?"

Đứa trẻ nhà nghèo nào mà chưa từng bắt chim sẻ để thay bữa ăn lúc nhỏ chứ?

Mạc Hàn cũng từng là một đứa trẻ nghèo, hắn biết việc bắt chim sẻ thường có thể dùng ná bắn, rọ tre hoặc đào tổ chim.

Mạc Hàn suy nghĩ rộng ra, đoán ý của nàng: "Ý ngươi là… giống như khi dùng ná bắn chim, nếu đã nhắm trúng mục tiêu, cơ thể theo phản ứng cũng nghiêng sang hướng đó. Chỉ cần dự đoán trước…"

Nàng cắt ngang dòng suy nghĩ lan man của hắn : "Không phải."

"Hay là chúng ta có thể tận dụng địa hình…"

"Ý của ta là, mục tiêu bị nhắm tới chính được gọi là chim sẻ. Vậy chim sẻ có thể là chúng ta, cũng có thể là đối phương."

Mạc Hàn sững người.

Hắn nhận ra bộ óc thông minh vượt trội mà các phu tử từng khen ngợi giờ đây hoàn toàn không theo kịp tư duy nhảy vọt của nữ tử này.

Nhưng là… nàng có thể nói rõ ràng hơn được không?

Từ Sơn Sơn cúi xuống nhặt một hòn đá to bằng nắm đấm, mở ra cảm nhận luồng gió mát lạnh lướt qua kẽ ngón tay.

Nàng nói: "Gió sẽ sớm đổi chiều…" Đôi mắt khẽ nâng lên, nụ cười trên môi càng thêm sâu:

"Lực người, lực máy cơ, làm sao sánh được với lực của đất trời thiên nhiên."

Mạc Hàn tròn mắt, dán chặt vào bóng lưng Từ Sơn Sơn.

Nàng…rốt cuộc muốn làm gì?

"Bắn!"

Vài chiếc máy bắn đá cùng lúc phóng ra hàng trăm viên đá lớn nhỏ, mười mấy tù nhân bị dồn vào một vách đá dựng đứng. Bọn họ chỉ có thể dựa vào may mắn để tránh phần lớn đá rơi xuống.

Có hai người xui xẻo bị rơi xuống biển, những kẻ còn lại dù đầu bị đập chảy máu, xương gãy đau đớn, vẫn cố sống sót.

Cái gọi là "nghi lễ chào đón" chẳng qua là màn tra tấn kẻ ác theo luật của kẻ ác mà thôi.

Ai có nắm đấm mạnh nhất thì có tiếng nói, ai mạnh hơn sẽ kiểm soát được mạng sống của người khác.

Lần này, nhìn những viên đá bay tứ tung, đám tù nhân trừng mắt, lộ rõ vẻ tuyệt vọng, thậm chí cả thở cũng ngưng lại.

Nhưng mọi chuyện bất ngờ thay đổi——

Một cơn gió ngược đột nhiên thổi đến, cuốn theo các viên đá bay ngược trở lại. Những cơn sóng khí mạnh mẽ hất ngược từng viên đá về phía kẻ bắn.

Tiếng "vút" của gió nhanh đến kinh ngạc, những viên đá bật lại khiến đám tù cũ không kịp phòng bị, ôm đầu kêu la thảm thiết, trốn chạy khắp nơi, tạo nên khung cảnh hỗn loạn.

Đám tù mới đứng trên vách đá chờ bị trừng phạt đều sững sờ.

Ngay cả Diệu Kỳ cũng bị đá đập vỡ trán. Điều đáng nói là những viên đá đó như thể có mắt, dù hắn đã tránh, chúng vẫn đuổi theo và nện vào hắn.

"Chết tiệt!" Máu từ trán chảy xuống mắt, hắn tức giận lắc mạnh đầu, vô tình nhìn thấy bóng dáng nữ tử áo trắng đang đứng trong gió.

Những cơn gió vốn tàn bạo với người khác, ngay cả đám tù mới đứng gần nàng cũng bị thổi ngã sõng soài. Chỉ có nàng và gã nam nhân gầy yếu đứng bên cạnh là bình thản, dường như ở ngoài vòng bão tố, lạnh lùng quan sát, không hề hấn gì.

Hắn siết chặt nắm tay. Bản tính đa nghi khiến hắn tự hỏi liệu cơn gió kỳ lạ này có phải là tác phẩm của nàng. Nhưng nghĩ lại, hắn cảm thấy mình thật ngốc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!