Chương 34: (Vô Đề)

***

Viên quan sắc mặt xanh mét, vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ, ánh mắt dán chặt vào Từ Sơn Sơn nhưng không nói lời nào.

Đó chính là ngầm đồng ý.

Đám binh lính dù đầy bụng nghi hoặc, nhưng khi quan trên không lên tiếng ra lệnh bắt giữ, bọn họ cũng đành nén lại, tiếp tục quan sát tình hình.

Nhờ vậy, Từ Sơn Sơn thuận lợi đưa hai vị trưởng bối Từ gia yên nghỉ dưới lòng đất. Nhưng nàng không cúng bái, cũng không lập mộ chí hay dựng bia.

Đứng trước mộ phần, dù không có nỗi bi ai của người thân, nhưng trên gương mặt nàng vẫn đầy vẻ nghiêm túc và trang trọng.

"Hai người yên tâm, ta sẽ đưa Từ San San và Từ Thủy Thủy đến trước mộ phần này, để họ hoàn thành lễ cải táng cho hai người."

Ngay lúc đó, một cơn gió lớn bất ngờ ập đến tựa ma quỷ, gào thét như thể oán trách và giận dữ. Nó quất mạnh vào mặt đám quan binh khiến họ đau rát, phải cúi gập người, dùng tay che chắn.

Viên quan rùng mình, ánh mắt lần nữa liếc nhìn về nơi an táng của hai người Từ gia, lòng vẫn chưa hết sợ hãi.

Chẳng lẽ… trên đời thật sự có chuyện oan hồn không tan?

Từ Sơn Sơn bị quan binh áp giải đến nha môn Hoài Giang phủ. Nàng mặc bộ đồ trắng, tay áo khép gọn gàng, ung dung bước đi giữa hàng quan sai đỏ xanh, trông vô cùng nổi bật.

"Đó chẳng phải là nữ tử lo tang lễ cho Từ gia sao?"

"Phải rồi, quả nhiên vẫn bị bắt."

"Nàng ta đúng là ngốc. Đã thoát được một kiếp, sao lại tự chui đầu vào lưới chứ?"

"Các ngươi thương hại nàng ta làm gì. Từ gia là phường gian thương, nàng ta thân cận với đám tội phạm đó, chắc cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì."

"Nhưng Từ gia chỉ có một nam một nữ. Nàng ta rốt cuộc là ai, lại dám mạo hiểm lớn như vậy để nhặt thi và lo tang lễ cho Từ gia?"

"Nghe nói Từ gia từng có một dưỡng nữ tên là Từ Sơn Sơn, đồng âm với tên của đại tiểu thư Từ San San. Nhưng nàng ta tính tình hèn kém, đến mức hai vị trưởng bối Từ gia cũng chẳng muốn nhắc tới."

"Nhắc mới nhớ. Cách đây vài năm, vụ hai nữ nhi Từ gia tranh giành hôn phu từng xôn xao một thời. Từ Sơn Sơn kia đúng là kẻ bội bạc, ăn của nhà họ Từ, uống của nhà họ Từ, lại còn muốn cướp hôn phu của người ta…"

"Vậy nữ tử kia chính là Từ Sơn Sơn?"

"Không thể nào. Từ Sơn Sơn bị nhà họ Từ đuổi ra ngoài rồi. Với tính cách đó, chỉ nhớ thù chứ chẳng nhớ ơn, nghe Từ gia gặp chuyện không chạy trốn thật xa là may lắm rồi. Còn dám trở lại mạo hiểm bị bắt sao?"

Một nam tử từng làm ăn với nhà họ Từ nhìn kỹ một hồi, quả quyết: "Chính là Từ Sơn Sơn. Trước đây ta từng gặp nó. Nó đích thị là dưỡng nữ của Từ gia."

Mọi người ngỡ ngàng.

Thật không ngờ, nàng ta cũng không hoàn toàn vô lương tâm. Ít nhất khi Từ gia gặp nạn, nàng ta vẫn còn nghĩ đến họ.

Nhưng mà… đúng là quá ngu ngốc.

Đúng vậy, trước đây vừa ngu ngốc vừa xấu tính, không ngờ tính tình tốt đẹp hơn nhưng vẫn ngu như thế.

Muốn nhặt xác thì lén lút là được rồi, quan phủ chẳng mấy khi để ý tới những vụ án đã khép lại, càng không rảnh rỗi theo dõi những người còn lại của Từ gia.

Vậy mà nàng ta lại làm chuyện này quá mức phô trương, chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Quả nhiên, sau một hồi bị quan phủ tra hỏi, Từ Sơn Sơn bị tuyên phạt cùng tội danh với con cháu Từ gia và bị áp giải ra Hắc Đảo phục dịch.

Nam Phong gia

Nam Phong Húc nghe tiểu đồng báo tin về tình hình của Từ Sơn Sơn, sắc mặt lập tức biến đổi, cảm xúc ngổn ngang: "Nàng ta… thật sự làm đến mức này sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!