***
"Đó có phải là họa thuyền của Lê gia không?"
"Hình như đúng vậy, nhưng Lê gia đắc tội với Dục Vương rồi, còn dám phô trương như thế sao?"
"Suỵt, đừng nói lung tung. Lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa, cuộc đấu giữa Dục Vương và Lê gia không liên quan đến chúng ta. Lê gia bây giờ vẫn không phải là kẻ mà dân thường như chúng ta có thể tùy tiện chọc vào."
"Ơ, những người đó là ai vậy?"
Sau khi bận rộn, đám thuyền phu không khỏi bàn tán. Một nam nhân dựa vào chồng thùng hàng cao như núi, vừa nhai bánh bao khô cứng vừa hiếu kỳ nhìn về phía bến tàu.
Trước tiên bước xuống thuyền là một thiếu nữ xinh đẹp, hoạt bát ngây thơ. Đi bên cạnh nàng là một nữ tử y phục thanh nhã, tóc búi kiểu lưu tiên.
Phía sau họ là hai nam nhân đội mũ sa, một người mặc áo đỏ, một người vận áo xanh. Chỉ cần nhìn cách họ bước đi đã nhận thấy mỗi người đều mang một phong thái thanh nhã, tuấn tú khác nhau.
Ngay sau nam tử áo xanh là một phụ nhân mặc váy thêu lam biếc, đầu cúi thấp, nhưng dù vậy vẫn có thể thấy được dung mạo nàng vô cùng xinh đẹp.
Cuối cùng, một nam tử mặc áo đen bó sát xuất hiện. Người này trông rất quen. Chẳng phải đây chính là Phong Ngôn – hộ viện của Lê gia sao?
Lần này hắn trở về, lại dẫn theo nhiều người xa lạ như vậy, chẳng lẽ đây chính là những "cao nhân" hắn mời đến để hóa giải tai kiếp của Lê gia?
Hiện giờ, ai trong Kỳ Hòa thành cũng biết Lê gia gần đây gặp chuyện quỷ dị. Có người nói đây là báo ứng, do Lê gia trước nay làm nhiều chuyện dơ bẩn, oán hồn tìm đến đòi mạng. Cũng có người cho rằng có kẻ đứng sau hãm hại, muốn khiến cho Lê gia gà chó không yên.
Chỉ là, nhìn đám người này, thật khó phân biệt ai mới là "cao nhân" trong đó. Bởi lẽ bọn họ trông vừa trẻ tuổi, vừa ăn mặc bình thường, không giống những kẻ đạo hạnh cao thâm trong đạo quán.
"Nhìn cái gì mà nhìn, sửu bát quái? Mau làm việc đi, ăn cái bánh bao cũng nhai chậm rì rì, hôm nay ngươi không muốn lấy tiền công nữa đúng không?" Một tiếng quát thô lỗ vang lên.
Nam tử đang ngẩn người nhìn đám người trên thuyền liền giật mình, vội vã nhìn về phía tên chủ quản: "Ta, ta làm ngay đây! Xin lỗi, ta đi ngay!"
Nam tử bị gọi là "sửu bát quái" cũng không giận, chỉ nhếch môi cười ngốc nghếch lấy lòng. Hắn biết mình xấu. Khuôn mặt đầy những vết sẹo dài chằng chịt, kết hợp với dáng vẻ nhếch nhác, lôi thôi do suốt ngày làm việc nặng, không có thời gian chải chuốt, trông lại càng thô kệch, xấu xí hơn.
Vì thế, bọn thuyền phu ở đây hoặc gọi hắn là "sửu bát quái", hoặc là "đại ngưu ngốc".
Người gọi hắn là "đại ngưu ngốc" đối xử với hắn không tồi. Hắn biết mình vừa chậm chạp vừa đần độn, ngoài việc có chút sức lực, chẳng có điểm nào sánh được với người khác.
"Này, chủ quản, Lê gia cần vài người có sức để khuân vác hàng, bên ngươi còn ai rảnh không?" Một người từ xa cất tiếng hỏi.
Tên chủ quản đám thuyền phu nghe thấy có việc làm liền đáp ngay: "Có, có!"
Thực ra, đám thuyền phu của hắn đều đã mệt lử sau khi làm xong việc, lúc này sức lực chắc chắn không còn nhiều.
Nhưng hắn quay đầu, nói với người phía sau: "Sửu bát quái, mau thu dọn rồi đi giúp một tay!"
"Được, ta đi ngay!" Nam tử mặt đầy sẹo vội nhét nốt miếng bánh bao vào miệng, vỗ tay hai cái, sau đó ngây ngô chạy theo người gọi hắn.
Bên này, Phong Ngôn đang sắp xếp nhân lực bốc dỡ hàng hóa từ khoang thuyền, nhưng ánh mắt hắn vẫn luôn dán chặt vào Hoài Liêu.
Hoài Liêu – chính là nam nhân có một nốt ruồi đen ở khóe môi. Y chừng ngoài hai mươi, mặt vuông, dung mạo không có gì nổi bật, nhưng lại có một vẻ trầm ổn chính trực, khiến người ta dễ dàng buông lỏng cảnh giác.
Từ đại sư bảo hắn cứ quan sát, thuận theo tự nhiên. Nhưng từ nãy đến giờ, Hoài Liêu không hề có bất kỳ hành động đáng ngờ nào. Chẳng lẽ Từ đại sư đã sai?
Phong Ngôn vừa mới bắt đầu dao động, thì thấy Hoài Liêu đột nhiên lộ vẻ đau đớn, ôm bụng chạy tới: "Phong hộ viện, ta thấy bụng có chút khó chịu, có thể đi giải quyết một lát được không?"
Lời vừa dứt, trong lòng Phong Ngôn bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Hắn quan sát ánh mắt Hoài Liêu, sau đó dứt khoát đáp: "Đi nhanh rồi về."
Hoài Liêu khựng lại. Y nhìn Phong Ngôn, trong mắt hiện lên sự nghi hoặc, sao thái độ của hắn lại như vậy?
Mặc dù trước nay Phong Ngôn luôn khoan dung với gia nhân của Lê gia, nhưng nếu có người viện cớ để làm gián đoạn công việc chính, hắn vẫn sẽ khiển trách vài câu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!