Chương 12: (Vô Đề)

***

Liễu lão gia vội vàng tiến lên xoa dịu: "Thành Lệnh à, Tiểu Sơn trước đây có thể còn chưa đủ tinh thông, nhưng bây giờ sau khi khổ luyện, nàng đã tiến bộ rất nhiều rồi."

Thành Lệnh: "…" Mấy tháng mà có thể khổ luyện thành cao nhân sao?

Khổ luyện như khắc tượng bằng dao nhỏ chắc?

"Chuyện của Liễu gia chúng tôi là do nàng ấy giải quyết đấy, ngài cho nàng thêm một cơ hội đi."

Liễu gia?

Nghe đâu gần đây Liễu gia gặp chuyện chẳng lành, tai họa liên miên, người chết trong nhà liên tục, suýt nữa dẫn đến họa diệt tộc… Nhưng giờ lại được giải quyết rồi?

Thành Lệnh nửa tin nửa ngờ nhìn Liễu lão gia: "Lời này có thật không?"

Liễu lão gia cười khổ: "Thành Lệnh đại nhân, ta còn có thể lôi chuyện này ra nói đùa sao?"

Thành Lệnh tin ông không nói dối.

Nhưng không thể tin Từ Sơn Sơn được.

Lần trước tin nàng, cái giá phải trả đến giờ ông vẫn còn hối hận không nguôi.

Từ Sơn Sơn đứng yên tại chỗ, tâm trạng bình thản mặc họ nói về mình. Mặc dù chuyện này cần kiên nhẫn, nhưng nàng không có đủ thời gian để chờ.

"Thành Lệnh dường như vẫn còn do dự. Vậy chi bằng hãy nghe ta kể một câu chuyện rồi hẵng quyết định."

Thành Lệnh khẽ cười khẩy, gần đây ông đã đọc đủ loại sách về thuật lừa dân gian và thủ đoạn của thần côn, nên sớm nhìn thấu mấy trò của nàng.

"Hừ, ta khuyên ngươi đừng phí công vô ích."

Từ Sơn Sơn điềm tĩnh kể: "Câu chuyện xảy ra vào nửa tháng sau, vào một đêm yên tĩnh và bình thường, khi Giang Lăng thành đã chìm trong giấc ngủ."

"Nhưng lúc này, bên ngoài thành yên ắng đến đáng sợ, tựa như một màn đen đang chuẩn bị nuốt chửng tất cả…"

Rồi một cuộc bạo loạn bùng nổ mà không hề có dấu hiệu báo trước.

Bên ngoài thành, những đám dân đói đen kịt ùn ùn kéo đến. Đôi mắt họ đỏ ngầu vì điên cuồng, tràn ngập máu nóng.

Cầm cuốc rìu, hoặc gậy gộc trên tay, từng gương mặt đen nhẻm ánh lên sự điên dại như những con thú đói, sẵn sàng ăn thịt người.

Số lượng dân đói bên ngoài thành đông hơn rất nhiều so với số lính canh trong thành. Thêm vào đó, cuộc bạo loạn này diễn ra bất ngờ và dữ dội, với bản năng hoang dã và cơn cuồng loạn trỗi dậy, cổng thành nhanh chóng bị phá vỡ.

Thực ra, cuộc bạo loạn này không phải không có dấu hiệu.

Khi dân đói ngoài thành phải "đổi con mà ăn", khi triều đình mãi không đưa ra phương án cứu trợ, và khi Thành Lệnh chần chừ không mở kho phát lương, kết cục như vậy đã là điều có thể đoán trước.

Những kẻ bạo loạn xông vào thành lúc này đã mất hết nhân tính.

Chúng tràn vào nhà của các gia đình giàu có, cướp bóc không thương tiếc. Chúng như đàn thú hoang được thả rông, tiếng chửi bới giẫm đạp, hành vi cướp bóc, phóng hỏa diễn ra khắp nơi.

Chính cuộc bạo loạn này đã khiến Giang Lăng thành hoàn toàn rơi vào hỗn loạn vô pháp vô thiên.

Theo lời miêu tả sống động của nàng, những người trong phòng như nhìn thấy dân chúng đeo trang sức, ôm đồ quý tháo chạy hoảng loạn, nhưng lập tức bị đám bạo loạn từ bốn phương tám hướng vây kín —

Tiếng la hét, tiếng kêu thảm, tiếng gào khóc và tiếng chửi bới hòa lẫn vào nhau.

Thậm chí, không khí còn như thoảng qua mùi máu tanh và bạo lực…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!