***
"Đông Lũng, nhà họ Vệ muốn hủy hôn!"
"Giang Lăng, nhà họ Đường xin hủy hôn."
"Thập Nhị Liên Hoàn Trại, nhà họ Trì đến để hủy hôn!"
"Thư Uyên, nhà họ Lê cũng muốn hủy hôn!"
"Học viện Bạch Lộ Châu, nhà họ Cổ Nguyệt yêu cầu hủy hôn."
Năm vị thiên chi kiêu tử, mỗi người một phong cách, nhưng ai nấy đều tuấn mỹ phi phàm. Họ đồng loạt đến núi Khước Tà, quyết tâm xé bỏ hôn ước hoang đường mà thần toán số một thiên hạ đã ký kết với phụ mẫu họ.
Thế nhưng sắc mặt của Từ Sơn Sơn lúc này đầy mơ hồ, kinh ngạc và căng thẳng. Nếp nhăn giữa đôi mày nàng đủ để kẹp chết một con ruồi.
Nàng cúi đầu, nhìn đôi tay gầy guộc và yếu ớt đang chìa ra trước mặt mình… Đây là chân gà nhà ai thế này?
Rõ ràng đây không phải cơ thể được nuôi dưỡng trong nhung lụa của nàng trước đây.
Bỗng nhiên, một luồng ký ức mạnh mẽ ùa về trong đầu, những hồi ức thuộc về cơ thể này ập tới. Nàng không chỉ biết rõ về thân thể này, mà còn có được thông tin chi tiết về năm vị hôn phu kia.
Đông Lũng, Giang Lăng, Thập Nhị Liên Hoàn Trại, Thư Uyên, Học viện Bạch Lộ Châu…
Bất kỳ một gia tộc nào trong số họ cũng đủ làm cả thiên hạ phải kính ngưỡng. Huống chi, năm gia tộc đều đính hôn với nàng. Một nữ gả năm phu – chuyện nghịch thiên này vốn không ai dám nghĩ tới. Nhưng ai bảo nàng có một sư phụ là thần toán số một thiên hạ?
Nhờ ơn nghĩa của ông ta, các bậc trưởng bối mới miễn cưỡng đồng ý hôn sự phá vỡ luân thường đạo lý này.
Cơ thể mà nàng xuyên vào có tên Từ Sơn Sơn. Dù là đệ tử duy nhất của thần toán, nhưng nàng ta không có tâm tính chính trực, cũng chẳng học được tài cán gì, chỉ giỏi giả thần giả quỷ để lừa người.
Giữa lúc hoang mang, Từ Sơn Sơn cuối cùng cũng hiểu ra tình cảnh hiện tại của mình.
Nàng đã bất ngờ xuyên hồn vào nữ thần toán giả Từ Sơn Sơn. Nghĩ tới đây, nàng chợt bừng tỉnh – nếu nàng bị xuyên vào đây, thì liệu có phải kẻ khác đã chi. ếm lấy th. ân thể của nàng?
Sắc mặt Từ Sơn Sơn biến đổi rõ rệt. Dẫu nàng vốn là người kiên định, trầm ổn, nhưng chuyện hoang đường và kỳ lạ thế này vẫn khiến nàng khó lòng giữ được sự bình tĩnh.
"Ầm!"
Bầu trời bỗng trở nên u ám, khí độc ngập tràn, sấm chớp đùng đùng. Một tia chớp chói lòa xé toạc bầu trời, tựa như muốn chia đôi trời đất.
Năm người cùng ngước nhìn lên. Mới một khắc trước trời còn quang đãng, giờ đây những đám mây đen cuồn cuộn, tia chớp tựa rồng lửa đang lượn lờ, dường như ngay giây sau sẽ giáng xuống hủy diệt tất cả.
Lúc này, Từ Sơn Sơn cất tiếng:
"Các ngươi thực sự nghĩ rằng hôn ước ký với thần toán là thứ dễ dàng hủy bỏ vậy sao?"
Nàng không phải Từ Sơn Sơn thực sự, nên chẳng bận tâm đến năm hôn ước kia. Nhưng nàng chỉ đơn thuần nói ra sự thật.
Giọng nói của nàng không sắc bén, không chua chát, mà bình thản, tựa như đang thở dài tiếc nuối. Cách nói ấy khiến năm người gần như nghĩ rằng nàng thật lòng xót xa cho họ.
Biểu hiện điềm tĩnh của Từ Sơn Sơn lúc này khiến họ cảm thấy có gì đó khác lạ. Nhưng nghĩ đến việc trước đây nàng từng giả vờ thay đổi để đạt mục đích, họ đều cho rằng đây chỉ là một chiêu trò khác của nàng mà thôi.
Huống chi, bọn họ vốn chẳng tin vào những chuyện như số mệnh.
Không chần chừ thêm, cả năm người đồng loạt rút ra hôn thư trước mặt nàng, vận nội lực, xé tan tành. Những mảnh giấy đỏ bay lả tả như lửa cháy.
"Từ Sơn Sơn, nửa năm trước, vì lời đoán mò của ngươi, đại đê ở Giang Lăng bị vỡ, bao nhiêu dân chúng lâm vào cảnh tan cửa nát nhà. Kẻ coi thường mạng người như ngươi, sao xứng làm chủ mẫu của nhà họ Vệ?" – Nam tử tuấn mỹ cất giọng uy nghiêm.
"Ngươi cướp nam nhân của kỹ nữ ở Điển Diễm Lâu, thề không cưới ai ngoài hắn. Lẽ nào muốn chúng ta làm trai bao cho ngươi để ca tụng "tình yêu vĩ đại" của ngươi?" – Một nam tử khác đầy vẻ phong lưu châm biếm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!