Nước phép của Tiên Cô đã có tác dụng, em trai tôi bình thường trở lại, cơn hen suyễn cũng đã chấm dứt. Nó thậm chí còn có thể ngồi dậy làm bài.
Mẹ xoa tay tôi: "Đồng Đồng, bài thuốc có tác dụng rồi, nhưng vẫn phải tiếp tục dùng. Mật ong trong nhà đã hết, không có vị ngọt em trai con không thể uống được, mẹ phải đi mua thêm."
Giọng điệu của mẹ rất thận trọng như thể đang thảo luận với tôi.
Bà ấy đi vội đến mức không mang theo di động, lát nữa phải trả tiền thế nào đây?
Tiếc là tôi không thể ra khỏi nhà, nếu không tôi chắc chắn sẽ mang cho bà ấy.
Một lát sau, bên ngoài có tiếng động, tôi tưởng mẹ về láy di động.
Nhưng truyền đến lại là tiếng đập cửa.
Trương Hâm và Từ Thạc đứng bên ngoài gọi tên tôi.
Em trai đang ở trong phòng ngủ, không ai trả lời.
Trương Hâm nói nhỏ: "Không có ai cả, tớ thấy mẹ cô ấy cầm túi xách đi ra đường chính."
Từ Thạc cũng hạ giọng: "Cậu khẳng định hôm đó đã thấy Phùng Đồng nằm trong nhà sao?"
"Chắc chắn!"
"Vậy chúng ta vào trong thử đi."
Có tiếng chìa khóa c*m v** ổ, xoay mấy cái, cửa mở.
Sao bọn họ lại có chìa khóa nhà tôi?
À đúng rồi, nghỉ hè tôi có qua nhà Trương Hâm làm bài tập, chìa khóa để ở nhà cô ấy.
Vào nhà, Trương Hâm than: "Trời ạ, mùi gì vậy?"
Từ Thạc bình tĩnh hơn cô ấy, cậu gọi tôi: "Phùng Đồng cậu ở đâu? Phùng Đồng, Đồng Đồng?"
Trương Hâm trêu: "Đồng Đồng? Gọi nghe tình cảm thế, lớp trưởng, cậu và Phùng Đồng càng ngày càng thân nhau đấy!"
Từ Thạc không trả lời, bịt mũi lại nói: "Có gì đó lạ lắm, hôi quá..."
"Có phải đồ ăn bị ôi thiu không? Nhà Phùng Đồng nghèo đến mức phải đồ ăn thiu mấy ngày cũng ăn được."
Đột nhiên Từ Thạc dừng lại: "Trong cái bình kia là gì?"
Trong vài giây, không ai nói gì.
Trương Hâm ngồi xổm xuống, có tiếng cô ấy kề mặt xuống đất: "Lớp trưởng, hình như mùi từ dưới giường bốc lên, cậu lấy di động soi đi, tớ không mang theo di động... À phải, cậu có thấy mẹ cô ấy hơi kỳ lạ không? Tớ nhớ bà ấy thân thiện lắm nhưng bây giờ trông có vẻ rất đáng sợ."
"Việc Phùng Đồng đột nhiên nghỉ học cũng rất kỳ lạ, mấy hôm trước cô ấy vẫn khỏe mạnh mà."
"Chẳng lẽ chuyện của cậu và Phùng Đồng Phùng Đồng kể với mẹ mình rồi?"
Từ Thạc không trả lời.
Di động phát ra đèn flash, Từ Thạc mở cái nắp bình lên.
Trương Hâm cũng nằm xuống nhìn vào gầm giường.
Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!