Chương 9: Thỏ con thì nên bị nhốt vào lồng sắt

Bạch Đường vừa bước vào phim trường đã bị nhân viên kéo đi thử trang phục và hóa trang.

"Phiền chị quá."

"Không sao, không sao mà." Cô nhân viên trang điểm vừa cầm cọ, vừa cảm thán làn da của Bạch Đường chăm sóc kiểu gì mà mịn màng thế, tay vẫn thoăn thoắt trang điểm đặc hiệu lên khuôn mặt cậu. Nửa tiếng sau, Bạch Đường từ phòng hóa trang bước ra khiến mọi người đều sững sờ.

Khuôn mặt tái nhợt, vóc dáng mảnh khảnh, ánh mắt u tối, trên người toát ra khí chất của một thiếu niên mang thương tích quanh năm.

Chính là Sở Tịnh sống dậy!

Đạo diễn nhìn Bạch Đường kỹ một lượt, trong mắt rực cháy hưng phấn: "Sở Tịnh, giống lắm, thật sự rất giống! Sẵn sàng rồi chứ?"

Bạch Đường gật đầu.

Một tiếng vỗ bảng vang lên giòn giã, cảnh quay bắt đầu.

Trời mưa đêm, trong con hẻm lầy lội vang vọng tiếng bước chân hỗn loạn và dồn dập. Sở Tịnh với thân hình gầy gò, gương mặt hoảng hốt cứ thế cắm đầu chạy.

Ngay lúc sắp thoát khỏi con hẻm, cậu bị một bàn tay to phía sau bịt miệng kéo ngược trở lại.

Chỉ một chút nữa thôi… chỉ chút nữa thôi… anh ấy vẫn đang đợi mình mà!

"Cút ngay!"

Sở Tịnh gào lên khản cả cổ, vùng vẫy như điên, nhưng tiếng hét của cậu bị trận mưa lớn dìm bặt.

"Chạy? Muốn chạy đi đâu hả? Cha mày nợ nần cờ bạc, đem mày bán cho ông rồi!"

"Buông tôi ra! Đừng chạm vào tôi!!" Sở Tịnh cắn mạnh vào tai người đàn ông kia.

Gã đau điếng, lập tức đấm một cú khiến cậu ngã dúi vào vũng bùn dưới đất, sau đó không chút nương tay đá túi bụi thêm mấy phát.

"Đồ khốn nạn, thứ tiện nhân bị chơi đến nghiện! Ông đây phải đập chết mày!"

Sở Tịnh cuộn tròn người lại, phun ra một ngụm máu, vành tai bê bết máu tươi. Cậu không còn thì giờ để cảm nhận cơn đau, chỉ cố gắng lồm cồm bò dậy từ mặt đất, định lao ra khỏi con hẻm.

"Mẹ kiếp, cái tai của ông đây!" Gã đàn ông mò trong vũng bùn tìm được thanh sắt mang theo người, vung lên đập thẳng vào chân Sở Tịnh, "Cho mày chạy! Cho mày chạy này..."

"Aaaa aaaa aaaa!!" Sở Tịnh hét lên đau đớn, toàn thân lấm lem bùn đất, trên mặt, trong miệng cũng đầy bẩn thỉu. Cậu bị túm lấy, chân gãy, bị lôi xềnh xệch vào sâu bên trong con hẻm.

Tay bị trói bằng dây lưng, răng bị đập gãy, đầu lưỡi bị chốt sắt đóng xuống đất bùn…

"Cha mày chơi bài nợ tiền, đem mày giao cho tao còn nói là muốn tao chơi thế nào cũng được."

"Aaaa aaaa aaaa!!" Cứu tôi với! Có ai không, làm ơn cứu tôi với!

Một bóng người ngoài đầu hẻm thoáng hiện. Sở Tịnh muốn mở miệng cầu cứu, nhưng khi thấy rõ khuôn mặt người ấy, ánh mắt vốn đầy hy vọng bỗng chuyển thành tuyệt vọng, hoảng loạn.

Không thể để bị phát hiện! Không thể để anh ấy thấy được! Mau đi đi, mau đi đi!!

Sở Tịnh trợn to mắt, dán chặt ánh nhìn vào cái bóng người đang dần rời đi ngoài đầu hẻm.

"Cắt!"

"Rất tốt, đạt yêu cầu."

Theo tiếng hô "cắt" của đạo diễn, cơn mưa nhân tạo dừng ngay tức khắc. Bạch Đường nằm trên mặt đất th* d*c một lát, rồi nhổ miếng đạo cụ giả đầu lưỡi ra khỏi miệng.

"Vất vả rồi, không dọa cậu chứ? Tôi cũng là lần đầu đóng vai b**n th** như thế."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!