"Yến Đình tới đây này." Trì lão gia mặt mày hớn hở, nhìn Bạch Đường đứng phía sau Trì Yến Đình.
Trì Yến Đình bóp nhẹ lòng bàn tay Bạch Đường trấn an. Hắn nửa ôm cậu, chắn tầm nhìn của những người khác, rồi thẳng thừng lờ Trì lão gia đi lên tầng hai.
Hắn bước vào căn phòng ở cuối hành lang tầng hai. Bên trong, ở một góc tường, hắn lấy ra một hộp gỗ.
Bạch Đường đứng bên cạnh Trì Yến Đình, nhìn căn phòng nhỏ hẹp không phù hợp với biệt thự nhà cũ này. Ngoài bốn bức tường trống rỗng, bên trong không hề có đồ đạc. Căn phòng này hẳn là nơi A Đình bị nhốt khi còn nhỏ. Nó nhỏ hẹp, ngột ngạt, tràn ngập mùi ẩm mốc, không cửa sổ, không ánh sáng. Bị nhốt ở nơi thế này, không b**n th** mới là lạ.
"Đây là gì?" Bạch Đường nhìn vào hộp gỗ đang mở trong tay Trì Yến Đình: "Tượng khắc con thỏ?"
"Em tặng anh." Trì Yến Đình đưa bức tượng khắc gỗ cho Bạch Đường: "Bức tượng này đã ở bên anh rất lâu rồi. Giờ vật quy về chủ cũ."
Bạch Đường nhận lấy bức tượng, tỉ mỉ quan sát. Bức tượng khắc hình con thỏ phủ đầy dấu vết thời gian. Cậu ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt với vẻ khó hiểu, rồi bị hắn nhéo má.
"Ngoan, giữ nó cẩn thận."
Lòng Bạch Đường bỗng hoảng loạn không rõ lý do. Cậu nắm lấy tay Trì Yến Đình, mở miệng: "Anh sẽ không rời xa em, đúng không?"
"Sao anh nỡ rời xa em." Trì Yến Đình cúi xuống cắn nhẹ môi Bạch Đường, lưu luyến l**m một cái: "Đi thôi, chúng ta về nhà."
Bạch Đường ôm tượng khắc con thỏ mà lòng vẫn cảm thấy bất an. Cảm giác này kéo dài cho đến khoảnh khắc cậu bị Trì Yến Đình đẩy ra khỏi nhà cũ.
"A Đình!"
"Bảo bối, nhớ kỹ là yêu anh."
Cánh cửa đóng sập lại trước mắt Bạch Đường.
Bạch Đường đứng lặng ở đó, những bông tuyết lớn bằng lông ngỗng đậu trên vai và tóc cậu. Lâu, rất lâu, cho đến khi tóc cậu trắng xóa vì tuyết.
Cánh cửa trước mặt mở ra lần nữa. Trì Yến Đình toàn thân nhuốm máu bước ra.
"Bảo bối, thế giới này sắp sụp đổ rồi. Sống sót bằng thân phận của anh."
Trì Yến Đình ôm mặt Bạch Đường, nhìn đỉnh đầu đã bị tuyết trắng phủ bạc. Hắn cúi xuống hôn lên nước mắt trên mặt cậu: "Chúng ta thế này cũng coi như là cùng nhau bạc đầu."
Bạch Đường lắc đầu khóc lớn, khóc đến mức thở không nổi. Cậu nhận ra Trì Yến Đình lại không cần cậu nữa. Cậu lại sắp là một con thỏ cô đơn. Nước mắt rơi lã chã, làm mờ đi tầm nhìn.
"Bảo bối, mở miệng ra." Giọng Trì Yến Đình run rẩy. Hắn dùng ngón tay cạy miệng Bạch Đường.
Một trái tim đang đập, mang theo hơi ấm, mang theo mùi máu tanh, trái tim của Trì Yến Đình bị bóp nát và nhét vào miệng con thỏ. Bạch Đường giãy giụa, từ chối, nhưng bị người đàn ông ghì chặt, buộc phải nuốt viên tim đỏ tươi kia. Cậu nôn khan, nhưng bị hắn bịt chặt miệng.
"Nhớ kỹ là yêu anh, bảo bối…"
Tuyết càng rơi càng lớn. Thân nhiệt người đàn ông càng lúc càng lạnh. Đôi tay đang che miệng Bạch Đường cứng đờ và lạnh buốt, buông thõng xuống nền tuyết.
Bạch Đường thần sắc mờ mịt. Trên mặt cậu là máu của hắn, trên người là cơ thể cứng đờ của hắn, trong miệng là hơi ấm còn sót lại của trái tim hắn.
Đau quá.
Tại sao lại đau đớn như vậy? Trái tim đau đến mức chết lặng.
Cậu ngừng thút thít, vươn tay ôm chặt Trì Yến Đình, dùng giọng nói còn khẽ hơn cả tiếng tuyết rơi:
"Đồ tồi, tôi mới không thèm yêu anh."
Trì Yến Đình đã bắt đầu kế hoạch này từ khi nào, Bạch Đường không biết. Ngay cả 007 cũng không biết. Người đàn ông cố chấp, độc chiếm cực đoan này, người đã nói chết cũng phải chết cùng nhau, bây giờ lại bỏ lại cậu.
[Đường Đường, thế giới này đang sụp đổ. Chúng ta phải rời khỏi đây.] 007 sốt ruột khuyên nhủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!