Chương 7: Là thợ săn? Hay là con mồi?

Đêm khuya, Bạch Đường vừa đẩy cửa biệt thự vào thì thấy Trì Yến Đình đang ngồi trên sofa, lạnh lùng nhìn cậu.

"Còn biết đường về nhà à?"

Dưới ánh đèn lờ mờ, Trì Yến Đình trông đặc biệt đáng sợ, đầy vẻ quỷ dị nhìn Bạch Đường. Giọng nói hắn ta bình thản, không nghe ra bất kỳ gợn sóng cảm xúc nào: "Lại đây."

Nghe vậy, cơ thể Bạch Đường cứng đờ, run rẩy một chút, tim đập thình thịch. Cậu từng chút một nhích đến bên cạnh Trì Yến Đình.

"Tôi..."

Không đợi cậu giải thích, Trì Yến Đình vươn tay kéo cậu ngồi lên đùi mình, cằm tựa vào cổ Bạch Đường, hai tay mân mê những ngón tay của cậu.

"Ừm, em nói đi, tôi nghe đây."

Những hành động và ngữ khí thờ ơ này khiến Bạch Đường rợn tóc gáy: "Bạn tôi đóng máy, tôi đi ăn cơm với cậu ấy, chỉ là ăn cơm thôi."

"Lại nói dối." Ánh mắt Trì Yến Đình tối sầm thêm vài phần, cắn nhẹ vành tai Bạch Đường: "Tôi cho em thêm một cơ hội."

Bạch Đường l**m l**m đôi môi khô khốc: "Chúng tôi đi ăn cơm, đi dạo phố, chỉ, chỉ có thế thôi."

"Thật sao bảo bối? Nói dối không tốt đâu." Trì Yến Đình bật điện thoại, đưa ra trước mặt Bạch Đường. Trên màn hình điện thoại là hình ảnh Bạch Đường và Tô Minh đang uống rượu ở quán bar: "Sao tôi không biết bảo bối còn biết uống rượu chứ."

"Tôi không có uống." Giọng Bạch Đường mang theo tiếng nức nở.

"Bảo bối, em muốn tôi tin em thế nào đây?"

"Đau thì được thôi."

"Anh buông tôi ra, tôi ghét anh."

Cánh tay Trì Yến Đình siết chặt, ấn cậu xuống sofa. Dưới ánh đèn mờ ảo, mắt Bạch Đường ngấn lệ, hàng mi dài bất an run rẩy, cậu mím môi quật cường nhìn hắn.

"Đẹp thật!" Vẻ yếu ớt và bất lực đó khiến người ta không kìm được muốn để lại dấu vết thuộc về mình trên cơ thể trong trắng tuyệt đẹp này.

Bạch Đường sợ hãi nhìn người đàn ông có vẻ mặt âm trầm đáng sợ: "Anh buông tôi ra!"

"Bảo bối, thời gian còn dài..."

Đêm đã khuya, ý thức của Bạch Đường mơ màng, không biết đã trôi qua bao lâu.

"Bảo bối tỉnh rồi..."

Khoảnh khắc giọng Trì Yến Đình vang lên từ phía sau, Bạch Đường bản năng muốn trốn....... Cho đến cuối cùng, Bạch Đường liều mạng dùng chút sức lực cuối cùng che tai, trốn vào phòng vệ sinh.

Tai thỏ của cậu thế mà lại bị hiện nguyên hình ngay trước mắt.

Chân Bạch Đường run rẩy, giọng khàn khàn không thể tả, đối với người đứng ngoài cửa phòng vệ sinh nói: "Anh tránh ra đi, tôi ghét anh."

Ngoài cửa, Trì Yến Đình cũng không vội vàng mở cửa. Hắn tìm điện thoại, nhìn Bạch Đường đang run rẩy bất an trong phòng vệ sinh.

"Tai thỏ? Không ngờ chỉ là gắn một cái camera mà lại phát hiện ra bí mật của chú thỏ con."

Trì Yến Đình qua màn hình v**t v* tai chú thỏ con, vẻ mặt b*nh h**n và si mê: "Đây là thứ tôi tìm thấy, chú thỏ con chỉ thuộc về một mình tôi."

"Bảo bối, em mở cửa ra đi, lão công giúp em tắm rửa nhé." Trì Yến Đình mạnh mẽ xoay tay nắm cửa. Hắn muốn v**t v*, muốn cắn một cái vào đôi tai thỏ mềm mại đáng yêu đó.

Trong phòng vệ sinh, Bạch Đường nhìn tay nắm cửa đang điên cuồng xoay, che tai không ngừng lùi lại vừa khóc vừa nói: "77, làm sao bây giờ, sắp bị phát hiện rồi!"

[ Đường Đường cố gắng thêm ba phút nữa, ba phút sau tai cậu sẽ biến mất. ]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!