Chương 50: Có người đã lột da cậu, cắt tai cậu, băm cậu...

Trưa hôm sau.

Trì Yến Đình nhìn chú thỏ đang ngủ say trên giường, cúi người thì thầm bên tai cậu: "Bảo bối, ăn một chút gì rồi ngủ tiếp."

Lông mi Bạch Đường khẽ run, mở đôi mắt còn ngái ngủ, nũng nịu nói: "Buồn ngủ."

Giọng nói mềm mại, nhão nhoẹt khiến tim Trì Yến Đình ngứa ngáy. Một tay hắn nâng mặt cậu, tay kia cầm ly sữa bò: "Ngoan nào, ăn một chút gì rồi ngủ tiếp nhé."

"Vâng." Bạch Đường ngoan ngoãn há miệng, uống một ngụm sữa.

[Đường Đường, có nhiệm vụ mới.]

Giọng nói to của 007 làm Bạch Đường tỉnh táo hẳn. Sữa trong miệng suýt sặc vào khí quản, cậu ho khan vài tiếng rồi hỏi: "Nội dung nhiệm vụ là gì?"

007 do dự vài giây rồi nói: [Đâm bị thương tên phản diện.]

Hơi thở Bạch Đường nghẹn lại, cậu ho dữ dội.

"Bảo bối." Trì Yến Đình vỗ nhẹ lưng cậu: "Sao lại ho đột ngột thế?"

Mắt Bạch Đường đỏ hoe, lắc đầu: "Em không sao."

"77, tôi có thể đổi nhiệm vụ khác không?"

[Xin lỗi, Đường Đường, chuyện này tôi không làm được.]

Bạch Đường nhíu mày, hoảng hốt. Cậu không muốn làm tổn thương Trì Yến Đình, đành do dự nói với 007 trong đầu: "77, tôi không muốn hoàn thành nhiệm vụ này."

[Đường Đường, đừng nói lời này nữa, sẽ bị phát hiện đấy…]

Lời của 007 chưa dứt, một giọng máy móc chói tai, sắc lạnh khác đã vang lên trong đầu Bạch Đường.

[Phát hiện người thực hiện nhiệm vụ làm trái mệnh lệnh, sẽ tiến hành trừng phạt cưỡng chế.]

Toàn thân Bạch Đường run lên, mồ hôi lạnh tức thì làm ướt quần áo. Cậu hét lên trong đau đớn, nhưng nỗi đau thấu xương, thấu linh hồn như một lưỡi dao sắc bén không ngừng băm nát rồi tái tạo lại cậu.

Cậu r*n r* đau đớn, hai mắt vô hồn, hàm răng nghiến chặt vào nhau.

Trì Yến Đình cảm nhận được sự bất ổn của Bạch Đường. Hắn nâng khuôn mặt người trong lòng lên, thấy sắc mặt chú thỏ tái nhợt như tờ giấy, cả người ướt đẫm như vừa vớt từ dưới nước lên.

Một chú thỏ không hề có chút sức sống như vậy khiến hắn nhớ lại chú thỏ đã bị thương và hôn mê lúc quay phim.

Tái nhợt, yếu ớt, cứ như thể giây tiếp theo cậu sẽ rời xa hắn.

"Bảo bối, bảo bối? Khó chịu ở đâu? Chúng ta đến bệnh viện."

Tay Trì Yến Đình ôm Bạch Đường run lên không ngừng, thậm chí còn chạy vứt mất một chiếc dép lê: "Bảo bối, nhanh đến bệnh viện, rồi em sẽ không sao đâu."

Bạch Đường co mình trong lòng hắn, r*n r* đau khổ. Nỗi đau thể xác và linh hồn song trọng hành hạ cậu, khiến cậu chỉ muốn đâm đầu vào tường.

"Đau, em đau quá… Đừng ăn em, đừng ăn em, đừng ăn em…"

"A Đình, hôn em, em đau quá, anh hôn em được không?"

Trì Yến Đình nôn nóng, áp suất xung quanh anh cực thấp. Hắn thúc giục tài xế lái xe nhanh hơn.

"Ngoan nào, sắp đến bệnh viện rồi, sẽ không đau nữa đâu."

Hắn nhẹ nhàng ôm Bạch Đường, cúi xuống hôn lên những giọt nước mắt lăn dài trên hốc mắt chú thỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!