Chương 43: Bảo bối không thể rời xa hắn!!

Bạch Đường ngước khuôn mặt nhỏ lên, nhìn người đàn ông đang đút mình ăn bánh kem, lo lắng nói: "Em còn cảnh quay cuối cùng, em muốn quay cho xong."

Người đàn ông im lặng.

Đúng lúc Bạch Đường không còn hy vọng, Trì Yến Đình lên tiếng: "Được, anh có thể cho em đi."

Bạch Đường chớp chớp mắt, đồng ý nhanh vậy sao?

[Đường Đường, tên phản diện đó chắc chắn có âm mưu.]

Bạch Đường cũng nghĩ vậy, nên cẩn thận hỏi: "Anh không giận sao?"

Trì Yến Đình dùng ngón tay gãi cằm Bạch Đường: "Anh rất tức giận, nhưng ai bảo bảo bối lại khóc giỏi thế, em vừa khóc là tim anh tan chảy rồi."

Má Bạch Đường ửng hồng, c** nh* giọng nói: "Em không có khóc."

Trì Yến Đình l**m chút bơ dính trên khóe miệng chú thỏ, ánh mắt lại trở nên đen tối, sâu thẳm. Chú thỏ rất dễ bắt nạt, cũng rất dễ dỗ, chỉ cần một miếng bánh kem là có thể khiến cậu quên đi mọi chuyện không vui.

"Bảo bối có muốn anh đi cùng không? Anh sợ tên b**n th** kia lại đến bắt nạt em."

Nhắc đến tên b**n th**, sắc mặt Bạch Đường khó coi. Chỉ khi ở bên Trì Yến Đình, tên b**n th** mới không đến làm phiền cậu. Nhưng như vậy thì không thể hoàn thành nhiệm vụ.

[Đường Đường đừng sợ, tên phản diện đã dạy dỗ tên b**n th** kia rồi, trong thời gian ngắn hắn sẽ không xuất hiện đâu.]

"Không cần, tài xế đưa em đi là được rồi."

Ánh mắt người đàn ông tối sầm lại: "Được rồi."

Đến đoàn phim, Bạch Đường mới biết tại sao Trì Yến Đình lại đồng ý dễ dàng như vậy. Cậu nghe đạo diễn kể Du Tông Bách tối qua bị một chiếc xe bám theo và đâm phải, giờ đang nằm viện.

[Tôi đã bảo mà, sao tên phản diện kia lại tốt bụng đột ngột thế, hóa ra là xử lý tình địch tiềm năng trước rồi. Thật không phải người.]

Quay xong cảnh cuối cùng, Bạch Đường xin đạo diễn địa chỉ bệnh viện của Du Tông Bách. Cậu cải trang trong phòng hóa trang, lẻn thoát khỏi sự giám sát của tài xế và vệ sĩ. Cậu bắt một chiếc taxi đến bệnh viện.

Nhìn thấy Du Tông Bách với tứ chi bó bột, đầu quấn băng gạc, mắt cậu đỏ hoe: "Xin lỗi anh."

Du Tông Bách an ủi: "Khóc gì chứ, trông có vẻ nghiêm trọng thôi, chứ thật ra không có gì đáng ngại."

Anh ta nhìn Bạch Đường, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng, do dự một lúc rồi nói: "Bạch Đường, cậu rời xa Trì Yến Đình được không? Anh ta rất nguy hiểm. Trước khi bị đâm, tôi đã thấy người đâm tôi…"

"Chính là Trì Yến Đình. Tôi và anh ta mới gặp nhau có hai lần, vậy mà anh ta đã hiểu lầm chúng ta có chuyện gì…"

Bạch Đường cứng người, đột ngột cắt ngang lời anh ta: "Anh nói hai người đã gặp nhau hai lần? Gặp khi nào?"

Tim cậu đập liên hồi. Sự thật mà Bạch Đường muốn biết đang dần được hé lộ.

Du Tông Bách không hiểu sao Bạch Đường lại phản ứng mạnh như vậy, nhưng vẫn kể lại địa điểm gặp Trì Yến Đình.

"Lần đầu là khi cậu vừa đến đoàn phim, tôi đưa cậu về khách sạn…" Anh ta ngừng lại một chút: "Tôi không cố ý nhìn lén hai người, chỉ là cửa không khóa, tôi mới… Nhưng khi thấy ánh mắt cảnh cáo của Trì Yến Đình thì tôi đi ngay."

"Lần thứ hai là khi cậu bị thương ở bệnh viện."

Sắc mặt Bạch Đường trắng bệch. Thảo nào, một người có tính chiếm hữu mạnh như Trì Yến Đình khi nghe cậu kể chuyện bị tên b**n th** quấy rối lại tỏ ra bình thản. Thảo nào, hắn ta luôn xuất hiện đúng lúc khi cậu bị tên b**n th** đó bắt nạt.

Tại sao cậu lại ngu ngốc đến thế, bị hắn ta dắt mũi mà còn lo lắng Trì Yến Đình sẽ bỏ rơi mình.

Cơ thể Bạch Đường run rẩy. Cậu bỏ lại một câu: "Tôi có việc, đi trước đây," rồi loạng choạng rời đi.

Đứng trước cổng bệnh viện, cậu cảm thấy lạnh buốt. Chiếc điện thoại trong túi liên tục rung kể từ khi cậu thoát khỏi tầm mắt của vệ sĩ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!