Chương 4: Gọi Lão công

"Bạch Nguyệt Quang của kẻ phản diện ư?" Bạch Đường vẻ mặt khó hiểu, ngay sau đó liền hưng phấn tột độ: "Vậy thì tôi phải làm bẽ mặt Bạch Nguyệt Quang ngay trước mặt kẻ phản diện. Kẻ phản diện có ghét tôi không, có sinh ra sự chán ghét với tôi không?"

[ Chắc chắn rồi, lúc đó giá trị chán ghét đạt tiêu chuẩn chúng ta sẽ đá kẻ phản diện đi. Bảo bối, giờ cậu ngày càng ác độc rồi đấy. ]

Bạch Đường cười thầm trong đầu.

Hai người lén lút bàn bạc làm thế nào để thu thập giá trị chán ghét nhằm loại bỏ kẻ phản diện, lại không hề hay biết rằng những suy nghĩ nhỏ bé của mình đã hoàn toàn bại lộ trong mắt hắn.

"Nghĩ gì vậy? Cười tà ác thế." Trì Yến Đình dùng hai tay nâng mặt Bạch Đường, không nhịn được cúi đầu cắn một cái vào đôi môi đang chu ra.

"Không có gì, không có gì cả." Bạch Đường chột dạ đánh trống lảng: "Chúng ta khi nào đi dự tiệc?"

"Bảo bối, hình như tôi quên nói với em là không được nói dối trước mặt tôi." Trì Yến Đình véo cằm Bạch Đường, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo hơi lạnh. Đôi mắt đen thăm thẳm gắt gao nhìn chằm chằm Bạch Đường.

Như thể muốn moi móc tất cả tâm tư của Bạch Đường, đem  tiểu yêu tinh nói dối này lên giường mà trừng phạt thật tàn nhẫn.

Bạch Đường bị nhìn mà sống lưng nổi da gà, lắp bắp nói: "Tôi, tôi không có nói dối."

"Thật ư?"

"A!!! 77!" Bạch Đường trong đầu điên cuồng kêu gào 007: "Kẻ phản diện đáng sợ quá!"

[ Đường Đường, tôi cũng sợ! ]

"Lại đang thất thần." Ngón tay Trì Yến Đình từ cằm Bạch Đường chuyển xuống cổ, ngón cái ấn vào yết hầu nhô ra: "Nếu không, khóa em lại nhé."

Bạch Đường giật mình không kìm được nuốt nước miếng, yết hầu trượt lên xuống trong lòng bàn tay Trì Yến Đình.

"77, sao tôi cảm thấy kẻ phản diện đang ghét tôi nhỉ? Giá trị chán ghét có tăng lên không?"

[ Không hề, giá trị chán ghét của kẻ phản diện lạ thật, giống như nuôi dạ dày vậy, chẳng có chút động tĩnh nào cả. ]

Bạch Đường theo bản năng liếc nhìn nửa th*n d*** của Trì Yến Đình, thầm nghĩ nếu giá trị chán ghét mà cũng giống thứ kia, lúc nào cũng có thể tăng lên thì tốt biết mấy.

Trì Yến Đình nhận ra ánh mắt của Bạch Đường, giọng nói khàn đặc: "Sao vậy? Là tôi chưa thỏa mãn em sao?"

Bạch Đường chớp mắt, sau khi phản ứng lại ý của kẻ phản diện thì vội vàng lắc đầu: "Thỏa mãn, thỏa mãn, cực kỳ thỏa mãn."

Nói xong, cậu thấy nụ cười chế giễu trên mặt Trì Yến Đình, mới nhận ra mình đã bị lừa.

Quần áo một lần nữa bị vén lên, tay Trì Yến Đình chạm vào một cục lông xù xù. Vừa định xem là cái gì, Bạch Đường đã đè chặt quần áo, chạy ra như một chú thỏ bị giật mình.

Trì Yến Đình nhìn lòng bàn tay rồi nhìn về phía Bạch Đường đang che mông chạy lên lầu hai, đôi mắt thoáng hiện lên sự khó hiểu.

[ Nguy hiểm thật, đuôi thỏ của cậu suýt chút nữa bị phát hiện. ]

Trong phòng vệ sinh ở phòng ngủ tầng hai, Bạch Đường cởi chiếc áo sơ mi rộng thùng thình trên người ra, nghiêng người nhìn vào gương, thấy một cái đuôi thỏ ngắn ngủn, lông xù xù ở xương cụt.

Cái đuôi nhỏ vẫy vài cái rồi co lại thành một cục bông tuyết trắng.

[ Thỏ Bảo, tai của cậu cũng lộ ra rồi. ]

Bạch Đường ngẩng đầu nhìn mình trong gương. Giữa mái tóc đen là hai chiếc tai thỏ tuyết trắng mềm mại, còn cơ thể trắng nõn thì chi chít những dấu hôn tím bầm xanh xao.

[ Kẻ phản diện này là chó hay sao, nghiện nặng thế. ]007 có chút đau lòng.

Da của Bạch Đường vốn trắng và mỏng, chỉ cần dùng sức một chút là đã để lại dấu vết, huống chi là bị kẻ phản diện chà đạp với lực lớn như vậy.

[ Ngoan, tôi sẽ mặc quần áo vào. ]007 nhìn chú thỏ con đang nghịch tai mình trước gương, thao thức với tâm trạng của một ông bố già, [ Đừng đợi lát nữa tai đau lại khóc, đừng thì thầm nữa. ]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!