Bạch Đường lắc đầu, cơ thể gầy yếu run lên bần bật. Cậu bật khóc nức nở, tuyệt vọng: "Tôi không biết, tôi thật sự không biết. Anh buông tôi ra… Tôi cho anh tiền, anh tha cho tôi có được không?"
Người đàn ông ghé sát cổ cậu, điên cuồng cười, vừa cười vừa than vãn như một kẻ điên: "Đáng yêu quá, thật sự muốn ăn em."
"Tôi không có hứng thú với tiền của em."
"Tôi chỉ có hứng thú với em thôi."
"Khi ở trong vòng tay của Trì Yến Đình, em cũng quyến rũ như vậy sao?"
Giọng nói trầm thấp, đầy đe dọa, mang theo sự chế giễu nhưng cũng ẩn chứa sự ghen tị. Hơi thở nóng bỏng phả vào cổ Bạch Đường: "Em dùng gương mặt ngây thơ, trong sáng này để quyến rũ người khác đấy à?"
Toàn thân Bạch Đường lạnh toát, môi dưới bị cắn đến trắng bệch, trong lồng ngực phát ra một tiếng nức nở đầy đau khổ. Tiếng khóc nhỏ bé, yếu ớt như một chú thú non, đáng thương đến mức khiến người ta mềm lòng.
"Không phải… Tôi không có quyến rũ ai cả, tôi không có…"
Bàn tay to đang che mắt cậu từ từ buông ra.
Đôi mắt đẫm lệ của Bạch Đường chưa kịp quay đầu để nhìn rõ mặt người đàn ông thì đã bị một dải lụa đen che kín lần nữa. Ánh sáng trước mắt lại một lần nữa bị cướp đi.
"Sao lại không quyến rũ? Chẳng phải tôi đã bị em quyến rũ tới đây sao."
Bạch Đường nức nở, cầu cứu…
"Sẽ không có ai đến cứu em đâu." Trì Yến Đình nhìn chú thỏ đã ngất lịm: "Đúng là một chú thỏ nhút nhát."
"Lộ cả tai thỏ ra rồi này."
"Tiểu gia hỏa đáng thương."
Trì Yến Đình đầy yêu thương hôn lên đôi tai mềm mại của chú thỏ. Chú thỏ trong lòng anh mềm mại, cuộn tròn lại thành một cục nhỏ.
"Em chỉ có thể là của tôi. Chỉ có tôi mới có thể bảo vệ em."
Đôi tai thỏ của Bạch Đường run rẩy vài cái, hàng mi dài ướt đẫm, bất an thút thít.
"A Đình…"
"Anh đây." Trì Yến Đình ôm chặt chú thỏ trong lòng, nhẹ nhàng dỗ dành: "Anh luôn ở bên cạnh bảo bối mà."
Trong vòng tay của Trì Yến Đình, Bạch Đường dần bình tĩnh lại. Cậu vươn tay ôm lấy cổ người đàn ông, đôi tai thỏ mềm mại áp vào lồng ngực hắn. Tư thế ngủ này khiến người đàn ông nhớ đến chú thỏ hắn từng nuôi trước đây, cũng thích ngủ trên lồng ngực hắn như vậy.
Bạch Đường cuộn tròn người, vùi vào ngực hắn. Cậu hít hà, ngửi thấy mùi hương quen thuộc, khẽ hé một mắt. Đôi mắt đẫm nước mắt, mờ mịt, nhưng khi nhìn rõ gương mặt người trước mặt, cậu bắt đầu khóc lớn. Cậu nắm lấy cổ áo người đàn ông, nức nở: "Đồ đáng ghét, tại sao bây giờ anh mới đến tìm em?"
Vừa khóc cậu vừa hôn lên môi Trì Yến Đình, khẽ hỏi: "Anh còn cần em không?"
Trái tim Trì Yến Đình mềm đi trong khoảnh khắc đó. Hắn nâng mặt chú thỏ lên, hôn mạnh một cái: "Cần chứ, sao tôi có thể không cần bảo bối được?"
"Đồ mít ướt, sao tôi nỡ không cần em được."
Bạch Đường chu môi, nước mắt vẫn còn đọng lại, vẻ mặt tủi thân…
Trì Yến Đình nhìn chú thỏ đang say ngủ, không chỉ thấy lòng mình ngứa ngáy mà cả răng cũng thấy ngứa. Hắn muốn cắn bảo bối quá.
Khi Bạch Đường mở mắt ra lần nữa, nhìn thấy người quen thuộc trước mặt, cậu cứ ngỡ mình đang mơ. Cậu ôm chặt lấy Trì Yến Đình không buông: "Là A Đình thật."
"Bảo bối nhớ tôi lắm sao?"
Bạch Đường gật đầu, ôm chặt hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!