Chương 30: Nhục nhã kẻ phản diện

Giọng nói đột ngột vang lên khiến Bạch Đường giật bắn mình, chiếc xiềng xích trong tay cậu "rầm" một tiếng rơi xuống sàn.

"Bảo bảo, em lấy thứ đó để làm gì?"

Căn phòng mờ tối, Bạch Đường không nhìn rõ nét mặt Trì Yến Đình, nhưng chỉ cần nghe giọng, cậu đã nhanh chóng cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần.

"Bảo bảo, trả lời tôi."

Giọng Trì Yến Đình âm trầm và đè nén, có phần lạnh lẽo đến rợn người khiến Bạch Đường bất giác lùi lại một bước .... và chính bước lùi ấy càng khiến Trì Yến Đình thêm chắc chắn về nghi ngờ trong đầu mình.

Bóng dáng cao lớn của người đàn ông bao trùm lên cậu, khí thế mạnh mẽ áp chế ép sát:

"Em định đi đâu?"

Ngón tay Bạch Đường run lên, mặt cắt không còn giọt máu: "Tôi... tôi đâu có định đi đâu..."

Trì Yến Đình cúi người xuống, môi gần như chạm vào tai cậu, giọng nói lạnh băng: "Bảo bảo, em đang run đấy. Có phải lại đang nói dối không?"

Môi dưới của Bạch Đường mím chặt đến trắng bệch, lí nhí đáp: "Tôi không định rời xa anh... tôi chỉ... muốn tìm dây để trói anh lại..."

"Là định trói tôi rồi g**t ch*t luôn à?"

"Không phải!" .... Bạch Đường vội vàng phủ nhận, nhưng lời còn chưa dứt đã bị môi Trì Yến Đình chặn lại.

"Nếu không phải để giết tôi , thì nửa đêm nửa hôm em không ngủ được là định làm gì?"

Bàn tay người đàn ông trượt xuống chạm vào da thịt mềm mại, khiến cậu khẽ rên một tiếng.

Dù Bạch Đường gầy là thế, nhưng những chỗ nên có thịt vẫn đâu ra đấy.

Toàn thân Bạch Đường cứng đờ, giọng lí nhí như muốn khóc: "Tôi... không đói bụng."

Trì Yến Đình nhìn gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt, đôi môi sưng đỏ đáng thương, trong lòng đầy cơn ghen và chiếm hữu. Hắn bắt đầu thấy hối hận vì đã để thỏ con đi diễn.

Bởi vì một khi thỏ con nhìn thấy thế giới ngoài kia, có khi sẽ không muốn quay lại nữa… thậm chí còn muốn rời khỏi hắn .

Có khi… sẽ bị người khác giành mất…

Càng nghĩ, cơn giận trong lòng Trì Yến Đình càng bốc lên không kiểm soát được. Cuối cùng, cảm xúc bị dồn nén lâu ngày bùng nổ.

Gương mặt hắn tối sầm lại, ánh mắt đen kịt, lạnh như băng, đầy sát khí. Bàn tay siết chặt lấy cổ Bạch Đường, chỉ chực ra tay thì...

Lông mi dài của thỏ con khẽ run lên, chớp một cái .... đôi mắt ngập nước mở ra, hướng về phía cửa sổ:

"Trời sáng rồi…" cậu nói bằng giọng khản đặc.

"…Ừm." Trì Yến Đình thu lại bàn tay đang bóp cổ, chuyển sang v**t v* nhẹ nhàng rồi cúi xuống hôn lên cổ cậu. "Bảo bảo sẽ không rời xa tôi … đúng không?"

Đầu óc Bạch Đường vẫn còn mơ màng, giọng ngái ngủ đáp: "…Ừm."

Vài giây sau, đôi mắt vẫn còn lim dim của cậu đột nhiên mở to ... suýt chút nữa thì quên mất nhiệm vụ!

Bạch Đường vội nghiêng đầu nhìn về phía Trì Yến Đình.

Giọng nói dịu dàng, mang theo chút lười nhác đáng yêu: "Lâu rồi tụi mình chưa chơi trò gì cả."

Trì Yến Đình nhướng mày, giọng trầm thấp như đang cười: "Vậy thì sao?"

Bạch Đường chỉ vào chiếc xiềng xích ở mép giường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!