Bạch Đường mở mắt, nhận ra căn phòng ngủ quen thuộc. Cậu hoảng hốt ngồi bật dậy, định đi tìm Trì Yến Đình thì chợt thấy mắt cá chân mình bị khoá bằng một chiếc xích mảnh màu bạc. Cậu thử nhấc chân lắc lư vài cái, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Dậy rồi à? Uống thuốc đi." Giọng Trì Yến Đình vang lên từ phía bên cạnh.
Bạch Đường quay đầu lại, thấy người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa trong phòng, tay cầm laptop làm việc. Nỗi tủi thân trong lòng lập tức dâng lên, cậu khẽ nói với vẻ bất an: "Anh đừng lạnh lùng với tôi nữa…"
Trì Yến Đình ngẩng đầu nhìn cậu, bước tới lau giọt nước mắt nơi khoé mắt cậu. Giọng hắn trầm thấp, lẫn chút hưng phấn đầy khó hiểu: "Khóc cái gì chứ?"
.... Biểu cảm này thật đáng yêu...... Thật muốn chọc cho em khóc thêm lần nữa…
Chỉ nghĩ đến chuyện tối qua thỏ con dùng gương mặt thế này để nói với Trì Cẩn Ngôn mấy câu khiến mình tức đến phát điên, Trì Yến Đình lại muốn giết hắn ta ngay lập tức.
Hắn ta làm sao dám làm thế với em cơ chứ!
Nam nhân đưa tay xoa nhẹ đôi môi khô khốc của Bạch Đường, dịu giọng dỗ dành: "Ngoan, uống thuốc đi nào."
Bạch Đường ngoan ngoãn gật đầu, giọng nhỏ như muỗi: "Dạ…"
Sau khi uống thuốc xong, cậu chỉ vào cái xích trên mắt cá chân, khẽ hỏi: "Vì sao em lại phải đeo cái này?"
Trong lòng Bạch Đường dâng lên một dự cảm chẳng lành ... nhất là khi ánh mắt của Trì Yến Đình lộ rõ vẻ vặn vẹo và điên loạn. Cái nhìn ấy như muốn l*t tr*n cả linh hồn, khiến lông tơ toàn thân cậu dựng đứng. Cậu muốn tránh đi nhưng cổ tay đã bị giữ chặt lại.
Trì Yến Đình cúi xuống, chăm chú ngắm nghía cái xích bạc trên chân cậu như thể đang thưởng thức một món đồ quý giá: "Đẹp quá…"
Hắn khẽ cắn lên tai Bạch Đường rồi thì thầm: "Bác sĩ bảo tôi nên tiết chế… nhưng chuyện tối qua làm tôi giận thật sự."
Thấy gương mặt hoảng hốt của thỏ con, Trì Yến Đình càng không muốn che giấu những suy nghĩ méo mó trong lòng mình nữa. Hắn cúi sát tai cậu, nói bằng giọng cưng chiều nhưng đầy áp lực:
"Vậy nên, hôm nay... bảo bối sẽ ngoan ngoãn giúp tôi nguôi giận, đúng không?"
Bạch Đường đoán được sắp tới sẽ có chuyện gì xảy ra, sợ hãi nắm lấy tay Trì Yến Đình. Cậu không thể mở miệng từ chối, nhưng cũng chẳng dám gật đầu đồng ý.
…
Vài nhịp thở sau, Trì Yến Đình rời khỏi đôi môi cậu, th* d*c nói khẽ: "Bảo bối ngoan, bao giờ cơ thể em mới khỏe lại đây…"
Đến khi hai người xuống lầu thì trời đã ngả về chiều.
Bạch Đường nhìn bàn ăn chất đầy những nguyên liệu đại bổ mà chỉ thấy trước mắt tối sầm.
[Vai ác này cũng biết giả vờ ghê, xem ra nguyên bàn này là chuẩn bị cho Đường Đường đó.]
"Tôi không giả vờ." Bạch Đường phản bác trong đầu.
[Đường Đường tất nhiên là không. Là tại vai ác mạnh quá thôi.]
"……"
Thỏ con bị 007 làm tức đến phồng má, bĩu môi nhìn đống đồ ăn đại bổ trên bàn.
"Em hư lắm, phải bồi bổ cho khỏe mới được." Trì Yến Đình vừa nói vừa gắp thức ăn.
Bạch Đường lập tức quay mặt đi, lườm người kia một cái rõ dài. Nhưng cậu cũng biết tình trạng cơ thể mình thế nào nên dù có giận cũng không từ chối đồ ăn được đưa tận miệng.
Ở cạnh Trì Yến Đình lâu dần, gan cậu cũng to ra một chút, gặp món không thích thì cứ thế phun ra.
"Đừng dùng tay." Trì Yến Đình cau mày, lấy cốc sữa khỏi tay cậu. "Tay em bị thương mà."
Nói rồi, hắn nâng bàn tay đang băng bó của Bạch Đường lên, nhẹ nhàng hôn một cái: "Đau lắm không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!