Chương 25: Thỏ con đáng thương

Ánh sáng trong phòng tối mờ. Dù không thấy rõ mặt, Bạch Đường vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt Trì Yến Đình đang dán chặt lên người mình ... ánh mắt lạnh lẽo như muốn g**t ch*t cậu.

Đầu óc vẫn còn choáng váng vì thuốc, cơ thể mềm nhũn như không còn chút sức lực nào. Bạch Đường cố bóp mạnh đùi, ép mình giữ tỉnh táo.

Sau vài lần cố gắng đứng dậy nhưng lại té ngã, cậu run rẩy nói:

"Tôi... tôi đứng không nổi... chân mềm rồi."

Sở Lẫm Nam, người từ nãy giờ tựa vào tường xem kịch vui, bước đến kéo Bạch Đường ra khỏi phòng. Anh ta nhìn gương mặt đẫm nước mắt, toàn thân run rẩy vì sợ của cậu, không nhịn được bật cười:

"Thỏa mãn tôi một nguyện vọng, được không?"

Bạch Đường mơ hồ ngẩng đầu nhìn anh ta , không hiểu ý anh ta là gì, cũng không đáp lại.

Cậu kéo tay áo lau nước mắt qua loa, rồi quay mặt vào tường, co người ngồi xổm xuống, cả người co lại như một con thú nhỏ phạm lỗi đang bị chủ nhân phạt diện bích.

Sở Lẫm Nam nhìn cậu, khẽ cười:

"Lá gan cũng lớn thật, đã được bao dưỡng mà còn dám ra ngoài lăng nhăng."

Bạch Đường quay đầu, mắt đỏ hoe, phản bác ngay:

"Là tôi bao dưỡng A Đình! Tôi đâu có phản bội!"

Sở Lẫm Nam suýt nữa cười gập cả người, "Cậu... là thật ngốc hay giả ngu thế? Với dáng vẻ này mà đòi bao dưỡng Trì Yến Đình? Cậu có gì để bao dưỡng anh ta?"

Bạch Đường đờ người.

007 từng nói với cậu: người bao dưỡng là người ngủ với người khác trước, nhưng... thì ra không phải thế? Vậy ra 77 từ đầu cũng không hiểu rõ, thế mà dám chỉ đạo người khác.

Giờ phút này, Bạch Đường cuối cùng cũng hiểu vì sao khi cậu nói "bao dưỡng Trì Yến Đình" tại buổi yến hội, tất cả mọi người lại tỏ vẻ khinh thường đến vậy.

Trong lòng cậu xuất hiện một cảm xúc khó gọi tên. Nhưng nghĩ đến chuyện chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, đạt đủ điểm giá trị chán ghét là có thể rời đi ... ai bao dưỡng ai cũng không còn quan trọng nữa.

Dù sao thì... trừ việc hung bạo trên giường, tính khí thất thường, và thích dọa người, Trì Yến Đình vẫn có điểm tốt.

Ít nhất... cơ ngực của hắn rất đẹp. Mông cũng... tròn và rắn chắc...

Bạch Đường nhìn về phía căn phòng tối om kia. Một thân ảnh cao lớn, như mang theo mùi máu tanh, bước ra từ bóng tối.

Trên người Trì Yến Đình vẫn còn vết máu, sắc mặt u ám đáng sợ. Hắn đi thẳng đến chỗ Bạch Đường, không nói lời nào, trực tiếp bế cậu lên rồi rời khỏi đó.

Sở Lẫm Nam liếc vào căn phòng đằng sau, nhíu mày hỏi:

"Không đánh chết hắn đấy chứ?"

Trì Yến Đình lạnh lùng liếc hắn, giọng điệu như rót băng:

"Lão già kia chỉ dặn giữ lại cái mạng. Không nói phải lành lặn."

Rời khỏi biệt thự Trì gia, Trì Yến Đình lạnh giọng dặn người đàn ông tóc hoa râm vẻ mặt âm hiểm:

"Nếu còn lần sau... cái mộ tiếp theo sẽ là của ông."

Gia chủ Trì gia vừa định mở miệng quát lớn, nhưng lời vừa lên môi đã bị câu nói kế tiếp chặn lại.

"Tôi ra tay chưa bao giờ nhẹ. Nếu muộn chút nữa... Trì Cẩn Ngôn đã chết rồi."

Dứt lời, hắn bế Bạch Đường quay người rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!