Chương 24: Tổng giá trị chán ghét của vai ác: 40 điểm

Bạch Đường đương nhiên không tin lời Trì Cẩn Ngôn. Với thủ đoạn và tính cách của Trì Yến Đình, chỉ cần hắn không muốn, thì chẳng ai có thể đụng đến hắn dù chỉ một sợi tóc.

Một kẻ từng bị chính Trì Yến Đình đạp gãy tay như Trì Cẩn Ngôn mà dám ngạo mạn thế này, chắc chắn là có liên quan đến cuộc điện thoại hắn nhận trước khi đi.

Nghĩ đến đây, Bạch Đường lập tức hỏi 007: "77, có tra được là ai đã gọi điện cho anh ta không?"

[ Là Phương Tín. ]Giọng 007 nặng nề.

[ Đường Đường, Phương Tín không đơn giản. Tôi tra được tư liệu rất hạn chế, nhưng có thể khẳng định: chính Phương gia và những kẻ bảo thủ trong Trì gia là người đã từng ra tay giết vai ác. ]

[ Điểm cốt truyện lần này sẽ nhanh chóng đẩy mạnh sự tử vong của vai ác. ]

Trái tim Bạch Đường thắt lại."Vai ác sẽ... chết sao?"

[ Sẽ. ] 007 trầm giọng.

[ Nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm. ]

Bạch Đường ngưng mắt: "Tôi có thể đối mặt."

Cậu xoay người, nhìn chằm chằm kẻ đang đắc ý ngồi trên sofa. Gương mặt lạnh băng, Bạch Đường nhíu mày nói: "Nơi này không chào đón anh. Tôi khuyên anh nên cút đi."

Trì Cẩn Ngôn cười khẩy, bước tới gần: "Cậu muốn tôi đi? Chỉ vì ngủ với Trì Yến Đình mấy đêm mà tưởng mình thành chủ nhân căn nhà này à? Hắn cho cậu bao nhiêu, tôi trả gấp đôi."

Bạch Đường siết chặt nắm tay, mồ hôi thấm đầy lòng bàn tay. "Trì Yến Đình điên lên thì ngay cả người thân anh ta cũng không tha. Anh không sợ lần này, anh ta sẽ lấy mạng anh à?"

Trì Cẩn Ngôn phá lên cười: "Chờ hắn sống sót bước ra khỏi nhà cũ đi đã. Đến lúc đó, muốn lấy mạng tôi cũng chưa muộn."

Ánh mắt gã quét qua người Bạch Đường đầy trơ tráo, khác hẳn lần đầu tiên gặp. Giờ đây, tiểu mỹ nhân trước mắt dường như đã mang thêm một tia mị hoặc khó cưỡng.

"Hắn là tên b**n th**, cậu sướng lắm đúng không? So với hắn, tôi sống tốt hơn nhiều. Muốn thử một lần không?"

"Cút!" Bạch Đường vung tay tát thẳng vào mặt gã.

"Mẹ kiếp!" Trì Cẩn Ngôn ôm mặt chửi: "Giả vờ cái gì! Loại bị người ta cưỡi lên người rồi còn muốn giữ mình trong sạch? Để tao xem trên giường mày có hoang dã như vậy không!"

Bạch Đường định tát tiếp, nhưng cổ tay đã bị bảo tiêu giữ lại. Cậu vừa quay đầu nhìn, lập tức sửng sốt.... đang giữ cậu lại, chính là vệ sĩ mà Trì Yến Đình an bài để bảo vệ cậu.

"Buông tôi ra! Anh không phải người của A Đình sao? Sao có thể…"

Trì Cẩn Ngôn xoa mặt cười nhạt: "Sao lại phản bội tên b**n th** kia ư? Ha, để tao nói cho mày nghe... người bên cạnh Trì Yến Đình, ai cũng là do lão gia tử sắp đặt."

Gã cười gằn, giọng tràn đầy đắc ý: "Đưa đi. Tao muốn từ từ mà chơi."

Bạch Đường bị cưỡng chế lôi đi, nhét vào trong xe. Cậu vùng vẫy giãy giụa, nhưng nhanh chóng bị bịt miệng, xịt mê và ngất lịm.

Một tên vệ sĩ liếc nhìn mẹ Trần đang bị trói một bên, quay đầu hỏi Trì Cẩn Ngôn: "Người phụ nữ này xử lý thế nào?"

Trì Cẩn Ngôn duỗi tay v**t v* gương mặt Bạch Đường đang hôn mê trong xe, lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, giọng lạnh lùng:

"Chỉ là một con người hầu thôi. Dù gì Trì Yến Đình cũng sống không được bao lâu, vậy để bọn họ chủ tớ cùng xuống địa ngục đoàn tụ luôn."

Vệ sĩ đóng sập cửa xe lại, rồi liếc nhìn mẹ Trần đang đứng phía sau, ánh mắt đầy sợ hãi. Hắn thấp giọng nói:

"Bà... không nên quay lại nữa."

Mẹ Trần hừ lạnh, trợn mắt phun về phía hắn một ngụm nước bọt: "Chó mắt trắng! Có giết có chém thì làm đi!"

Tên vệ sĩ đứng bất động, hồi lâu vẫn không xuống tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!